Cũng từng được vô số người ngưỡng mộ.
Tôi từng vì tình yêu mà đánh mất chính mình.
Cũng từng vì tình yêu mà tìm lại bản thân.
Tôi đã khóc.
Đã cười.
Đã hối hận.
Đã trưởng thành.
Nhưng may mắn thay.
Dù trải qua bao nhiêu sóng gió.
Tôi vẫn luôn giữ được trái tim chân thành ban đầu.
Tôi nhìn về phía Trang Hành đang ngồi dưới khán đài.
Nhìn về phía Noãn Noãn đang cười rạng rỡ với tôi.
Rồi nhìn những cộng sự đã đồng hành cùng tôi suốt bao năm qua.
Khóe môi bất giác cong lên.
Tôi biết.
Cuộc đời này.
Đã không phụ lòng tôi.
Sau lễ nghỉ hưu.
Tôi và Trang Hành bắt đầu hành trình vòng quanh thế giới.
Chúng tôi đi qua những dãy núi phủ tuyết ở Thụy Sĩ.
Đi qua thảo nguyên mênh mông ở Mông Cổ.
Đi qua cực quang rực rỡ ở Bắc Âu.
Cũng đi qua những ngôi làng nhỏ bình yên nơi miền quê nước Ý.
Mỗi nơi chúng tôi đều ở lại một thời gian.
Chậm rãi cảm nhận nhịp sống.
Ngắm nhìn phong cảnh.
Kết giao bạn bè.
Tận hưởng những tháng ngày tự do mà tuổi trẻ chưa từng có được.
Trong một buổi chiều hoàng hôn bên bờ biển Hy Lạp.
Tôi ngồi trên ban công khách sạn.
Vẽ bức tranh đầu tiên trong đời.
Trang Hành ngồi bên cạnh đọc sách.
Gió biển thổi tung mái tóc đã điểm bạc của chúng tôi.
Tôi đột nhiên quay sang hỏi anh:
“Anh có hối hận không?”
“Hối hận chuyện gì?”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Hối hận vì đã dành cả tuổi trẻ để chờ em.”
Trang Hành bật cười.
Anh đặt cuốn sách xuống.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Người nên hỏi câu đó là anh mới đúng.”
“Em có hối hận vì đã cho anh cơ hội không?”
Tôi cũng cười.
Khẽ lắc đầu.
“Không hối hận.”
“Vậy anh cũng không hối hận.”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt vẫn dịu dàng như lần đầu tiên tỏ tình năm ấy.
“Bởi vì mọi chờ đợi đều đáng giá.”
“Tô Vị.”
“Điều may mắn nhất đời anh.”
“Không phải thành công.”
“Không phải địa vị.”
“Mà là cuối cùng đã có thể cùng em đi hết quãng đời còn lại.”
Nghe anh nói vậy.
Sống mũi tôi bỗng cay cay.
Tôi tựa đầu lên vai anh.
Ngắm mặt trời từ từ chìm xuống mặt biển.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả chân trời.
Đẹp đến nao lòng.
Nhiều năm sau nữa.
Khi tóc chúng tôi đều bạc trắng.
Noãn Noãn đã trưởng thành.
Có sự nghiệp riêng.
Có gia đình riêng.
Có cuộc sống hạnh phúc của riêng mình.
Còn tôi và Trang Hành.
Vẫn ở bên nhau như thuở ban đầu.
Mỗi sáng cùng đi dạo.
Mỗi chiều cùng uống trà.
Mỗi tối cùng ngồi trên ghế mây trước sân ngắm sao.
Một ngày nọ.
Noãn Noãn dẫn cháu ngoại đến thăm chúng tôi.
Cô bé con mềm mại nằm trong lòng tôi.
Đôi mắt long lanh giống hệt mẹ nó lúc nhỏ.
Nó ngẩng đầu hỏi:
“Bà ngoại ơi.”
“Bà có hạnh phúc không?”
Tôi sửng sốt.
Sau đó bật cười.
Ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang tưới hoa ngoài sân.
Ánh nắng chiều phủ lên mái tóc bạc của anh.
Ấm áp và dịu dàng.
Tôi lại nhìn con gái.
Nhìn cháu ngoại.
Nhìn ngôi nhà đầy ắp tiếng cười.
Rồi khẽ gật đầu.
“Một đời này.”
“Bà rất hạnh phúc.”
Bởi vì tôi đã từng đánh mất.
Nên càng biết trân trọng.
Bởi vì tôi từng bị tổn thương.
Nên càng hiểu giá trị của yêu thương.
Bởi vì tôi từng lạc lối.
Nên càng biết con đường mình muốn đi là gì.
Con người không thể lựa chọn xuất thân.
Không thể thay đổi quá khứ.
Nhưng có thể lựa chọn cách sống cho tương lai.
Mà lựa chọn đúng đắn nhất đời tôi.
Chính là sau khi ngã xuống.
Vẫn có dũng khí đứng dậy.
Sau khi bị phản bội.
Vẫn tin vào tình yêu.
Sau khi nhìn thấy mặt tối của con người.
Vẫn giữ được thiện ý với thế giới.
Cuộc đời giống như một cuộc hành trình dài.
Có đau khổ.
Có mất mát.
Có chia ly.
Có đỉnh cao.
Cũng có vực sâu.
Nhưng cuối cùng.
Nó vẫn đi đến một cái kết viên mãn.
Tôi đã dùng nửa đời mình để chứng minh một điều.
Giá trị của người phụ nữ.
Chưa bao giờ được quyết định bởi hôn nhân.
Hay bởi người đàn ông mà cô ấy dựa vào.
Giá trị của người phụ nữ.
Nằm ở chính bản thân cô ấy.
Nằm ở sự độc lập.
Kiên cường.
Thông tuệ.
Và lương thiện.
Khi bản thân đủ mạnh mẽ.
Cả thế giới sẽ nhường đường cho bạn.
Khi chính mình trở thành một nguồn sáng.
Tự nhiên sẽ thu hút những nguồn sáng ấm áp khác.
Cuộc sống sau khi nghỉ hưu.
Đẹp hơn cả những gì tôi từng tưởng tượng.
Tôi và Trang Hành bắt đầu hành trình vòng quanh thế giới.
Chúng tôi đến thảo nguyên châu Phi.
Chiêm ngưỡng cảnh tượng hùng vĩ của những đàn động vật di cư.
Chúng tôi bước vào rừng mưa Nam Mỹ.
Khám phá những di tích của nền văn minh cổ đại.
Chúng tôi đặt chân tới những dòng sông băng Bắc Âu.
Theo đuổi những dải cực quang rực rỡ.
Chúng tôi đến những hòn đảo nhỏ giữa Nam Thái Bình Dương.
Tận hưởng ánh nắng.
Bãi cát.
Và tiếng sóng biển.
Chúng tôi giống như những du khách bình thường nhất.
Nắm tay nhau.
Đi qua từng ngóc ngách của thế giới.
Chúng tôi chụp rất nhiều ảnh.
Chaporia
Bình Luận (0)