20px

Cũng viết không ít bút ký du lịch.

Trang Hành tập hợp tất cả lại.

Xuất bản thành một cuốn sách.

Tên là:

《Cùng Tô Vị Ngắm Nhìn Thế Giới》

Trên trang đầu của cuốn sách.

Anh viết:

“Điều may mắn nhất đời tôi.”

“Không phải là xây dựng được đế chế thương nghiệp lớn đến đâu.”

“Mà là được nắm tay em.”

“Ngắm nhìn mọi phong cảnh đẹp nhất trên thế gian.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Cười rồi lại bật khóc.

Tôi biết.

Đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc.

Chuyến hành trình của chúng tôi kéo dài suốt năm năm.

Trong năm năm ấy.

Chúng tôi gần như đi qua tất cả các châu lục trên Trái Đất.

Chúng tôi được tiếp xúc với nhiều nền văn hóa khác nhau.

Kết giao những người bạn mang màu da khác nhau.

Đồng thời.

Cũng có sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cuộc sống và thế giới này.

Sau khi đi khắp núi sông hồ biển.

Chúng tôi dần cảm thấy mệt mỏi.

Bắt đầu nhớ những món ăn quê nhà.

Nhớ vòng tay ấm áp của Noãn Noãn.

Vì thế.

Chúng tôi quyết định kết thúc chuyến du lịch.

Trở về nhà.

Khi trở về.

Noãn Noãn đã tốt nghiệp đại học.

Gia nhập Thanh Vân Capital làm việc.

Con bé không dựa vào quan hệ của chúng tôi.

Mà bắt đầu từ những vị trí cơ bản nhất.

Dựa vào năng lực và tài năng của bản thân.

Nhận được sự công nhận của đồng nghiệp và cấp trên.

Con bé ngày càng có phong thái giống tôi năm xưa.

May mắn hơn tôi.

Bên cạnh con bé.

Có một chàng trai trẻ giống hệt cha mình.

Lặng lẽ ủng hộ.

Âm thầm bảo vệ.

Chàng trai ấy là bạn học đại học của Noãn Noãn.

Gia cảnh bình thường.

Nhưng chính trực.

Lương thiện.

Lại có tài năng.

Tình cảm của họ đơn thuần và đẹp đẽ.

Nhìn hai đứa.

Tôi như nhìn thấy hình bóng của mình và Trang Hành năm nào.

Tôi thật lòng vui mừng cho con gái.

Tôi tin.

Con bé sẽ tìm được hạnh phúc thuộc về mình.

Sớm hơn tôi rất nhiều.

Tôi và Trang Hành.

Cũng bắt đầu cuộc sống nghỉ hưu thật sự.

Chúng tôi mua một căn nhà nhỏ có khu vườn ở ngoại ô.

Mỗi ngày.

Tôi trồng hoa.

Chăm cây.

Vẽ tranh.

Luyện chữ.

Trang Hành lại mê nghề mộc.

Ngày nào cũng ở trong xưởng nhỏ.

Cặm cụi gõ gõ đóng đóng.

Làm đủ loại đồ nội thất xinh xắn cho tôi.

Cuộc sống của chúng tôi bình dị và yên ả.

Nhưng tràn ngập hơi ấm và yêu thương.

Chúng tôi không còn là Tô Chủ tịch hay Trang Tổng hô mưa gọi gió trong giới thương trường nữa.

Chỉ là một đôi vợ chồng bình thường.

Nương tựa vào nhau.

Nắm tay nhau đến bạc đầu.

Một ngày nọ.

Trong lúc dọn dẹp đồ cũ.

Tôi vô tình tìm thấy một chiếc hộp đã phủ bụi từ lâu.

Bên trong là ảnh cưới của tôi và Lưu Bái.

Trong bức ảnh.

Tôi mặc váy cưới.

Cười e thẹn mà ngọt ngào.

Lưu Bái mặc âu phục.

Tuấn tú.

Còn mang theo nét non nớt của tuổi trẻ.

Khi ấy.

Chúng tôi thật lòng yêu nhau.

Cũng từng tràn đầy kỳ vọng vào tương lai.

Nhưng năm tháng.

Và lòng người.

Cuối cùng vẫn đẩy chúng tôi về hai hướng khác nhau.

Tôi nhìn bức ảnh.

Rất lâu không nói gì.

Trang Hành từ phía sau ôm lấy tôi.

“Đang xem gì vậy?”

Anh hỏi.

Tôi đưa bức ảnh cho anh.

Anh nhìn qua một cái.

Rồi cười nói:

“Hồi đó em cũng rất đẹp.”

“Nhưng anh thích em của hiện tại hơn.”

Anh xoay người tôi lại.

Để tôi đối diện với anh.

“Em bây giờ.”

“Ánh sáng trong mắt còn rực rỡ hơn.”

“Cũng bình thản hơn.”

Tôi nhìn anh.

Rồi cũng bật cười.

Đúng vậy.

Thời gian là người thợ điêu khắc giỏi nhất.

Nó mang đi tuổi trẻ.

Nhưng lại tặng cho tôi trí tuệ.

Và sự ung dung.

Thời gian khiến tôi trải qua đau thương.

Cũng khiến tôi học được cách yêu.

Và được yêu.

Tôi cầm bức ảnh lên.

Bước đến trước lò sưởi.

Rồi ném nó vào ngọn lửa đang bùng cháy.

Bức ảnh dần cong lại trong lửa.

Biến dạng.

Cuối cùng hóa thành tro bụi.

Nó cũng mang đi.

Gợn sóng cuối cùng trong lòng tôi.

Liên quan đến quãng quá khứ ấy.

Kể từ hôm nay.

Trong cuộc đời tôi.

Chỉ còn ánh mặt trời.

Không còn bóng tối.

Chỉ còn yêu thương.

Không còn hận thù.

Chỉ còn tôi.

Và người tôi yêu.

Cùng nhau chậm rãi già đi.

Ba năm sau khi Noãn Noãn quen chàng trai ấy.

Hai đứa quyết định bước vào lễ đường.

Ngày tổ chức hôn lễ.

Nhìn con gái mặc váy cưới trắng tinh.

Khoác tay người đàn ông mà nó yêu thương.

Trên gương mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc.

Khóe mắt tôi lại ươn ướt.

Trong thoáng chốc.

Tôi như nhìn thấy chính mình của nhiều năm trước.

Khác biệt duy nhất là.

Con gái tôi không phải trải qua những khúc quanh và đau thương như tôi từng trải.

Con bé ngay từ đầu.

Đã gặp được đúng người.

Một người biết trân trọng nó.

Tôn trọng nó.

Và cùng nó sóng vai bước tiếp.

Trong hôn lễ.

Với tư cách là mẹ của cô dâu.

Tôi bước lên sân khấu phát biểu.

Nhìn đôi trẻ dưới khán đài.

Tôi chậm rãi nói:

“Noãn Noãn yêu quý.

Con gái bảo bối của mẹ.

Hôm nay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...