Ta gật đầu, có Tạ Chiêu ở đây, cô mẫu sẽ không từ chối nữa.
10
Tạ Chiêu nói muốn đưa ta vào trong, tiện thể gặp vị biểu thúc họ xa đã lâu không gặp.
Người gác cổng nói cô phụ vẫn chưa về, ta bèn mời hắn ngồi tạm ở hoa sảnh, còn mình đi gọi cô mẫu.
Ta vừa đến trước cửa viện của cô mẫu, đã nghe thấy biểu tỷ đang nổi giận.
Vừa khóc vừa kể lể với cô mẫu.
“Thế tử cũng không biết là bị làm sao, ở hội đua thuyền rồng cũng chẳng thèm để ý tới con. Cứ luôn nhìn sang chỗ khác.
“Lại còn suốt ngày hỏi con về chuyện của con tiện nhân kia.
“Nương, người nói xem có phải hắn bị Thẩm Hàm Nguyệt mê hoặc rồi không? Con đã nói ngay từ đầu là không nên đưa nó đi mà.”
Cô mẫu hỏi:
“Đã giờ này rồi mà Thẩm Hàm Nguyệt vẫn chưa về, hay là phái người đi tìm thử xem?”
“Tìm cái gì mà tìm! Con đĩ kia biết đâu đang bị ai làm nhục rồi cũng nên!
“Nương, phu xe đã nói với con rồi, lúc ấy hắn ném xe lại rồi chạy mất. Chốn hoang vu dã ngoại, một mình nó…”
Ta xoay người bước vào viện.
“Cố Hựu Di, quả nhiên là tỷ làm!”
“Á! Ma!” Biểu tỷ hét lớn một tiếng. Đợi nhìn rõ là ta, nàng lắp bắp, “Muội… muội sao lại về được?”
“Tỷ mong ta không về được sao? Cô mẫu, chuyện này người có biết không?”
Cô mẫu nhìn ta một lát, rồi “ôi chao” một tiếng:
“Hàm Nguyệt, ta đang định phái người đi tìm con đây, con cuối cùng cũng về rồi.
“Làm ta lo muốn chết, không gặp phải kẻ xấu chứ?”
Bà vẫy tay với biểu tỷ, bảo nàng về phòng mình trước.
Biểu tỷ không phục.
Nhưng nàng cũng sợ ta làm lớn chuyện, giậm chân một cái rồi quay người đi ra ngoài viện.
Ta muốn đuổi theo nàng, nhưng cô mẫu giữ chặt cánh tay ta.
Chỉ thấy biểu tỷ từng bước từng bước lùi về sau, mặt đầy kinh hãi.
Cô mẫu không nhìn thấy biểu cảm của nàng, chỉ một mực giục:
“Hựu Di, con mau về đi!”
Nhưng biểu tỷ bị người phía sau đẩy một cái, ngồi phịch xuống đất.
Là Tạ Chiêu tới rồi.
“Chuyện này còn chưa nói rõ, biểu muội định đi đâu?”
Hắn ngước mắt nhìn sang cô mẫu, trong ánh mắt đầy sát khí, khiến cô mẫu giật bắn cả mình.
“Biểu thẩm, còn nhận ra ta chứ?”
Đương nhiên cô mẫu nhận ra.
Tạ Chiêu, người có biệt hiệu “Ngọc Diện Diêm Vương”, là đối tượng được nhắc đến nhiều nhất ngoài phố phường.
Cô mẫu giới thiệu hắn cho ta, cũng là muốn mượn hắn dập bớt khí thế của ta, hù dọa ta một phen.
Nhưng bà không ngờ hắn lại cùng ta trở về.
Cô mẫu dù sao cũng là người từng trải, rất nhanh đã chất đầy ý cười trên mặt:
“Ôi chao, là Chiêu ca nhi sao! Bao nhiêu năm không gặp, lớn đến thế này rồi, ta suýt không nhận ra. Mau ngồi đi, mau ngồi đi, người đâu, dâng trà!”
“Không cần.” Tạ Chiêu vẫn đứng nguyên tại chỗ, từ trên cao nhìn xuống biểu tỷ đang còn sững sờ dưới đất, “Biểu thẩm, có vài chuyện ta muốn hỏi cho rõ ngay trước mặt.”
Sắc mặt cô mẫu hơi đổi, vội đi đỡ biểu tỷ:
“Đứa nhỏ này, sao lại ngồi dưới đất thế? Mau đứng dậy!”
Biểu tỷ thích gương mặt ấy của Tạ Chiêu, nhưng cũng thật sự sợ hắn. Môi nàng run lên, nép ra sau lưng cô mẫu.
“Biểu thẩm.” Tạ Chiêu cắt lời bà, giọng không lớn, nhưng từng chữ nặng tựa ngàn cân, “Người cũng biết tính ta rồi đấy, ở trong quân lâu năm, tính khí không tốt. Chuyện ta ghét nhất chính là nhìn thấy có kẻ hại người ngay trước mắt ta.”
Hắn bước lên trước một bước, cô mẫu theo phản xạ lùi về sau.
“Thẩm một tên phu xe, với ta mà nói, chẳng qua chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.”
Tạ Chiêu búng tay một cái, bên ngoài lập tức có tùy tùng áp giải phu xe vào.
Mặt biểu tỷ tức thì đen sầm lại, chân mềm nhũn, suýt nữa lại ngã ngồi xuống đất.
Phu xe bò rạp trên mặt đất, không ngừng dập đầu.
“Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng, đều là đại tiểu thư sai tiểu nhân làm, không liên quan đến tiểu nhân!”
“Ngươi… ngươi… ngươi nói bậy!”
“Đại nhân, tiểu nhân xin lấy đầu mình ra đảm bảo, đại tiểu thư còn nói, nhất định phải đưa biểu tiểu thư đến nơi cách thành năm dặm, hoang vu không người.”
Cuối cùng cô mẫu cũng mở miệng, giọng run rẩy:
“Chiêu ca nhi, Hựu Di nó tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, con xem nó vẫn còn nhỏ…”
“Nhỏ?” Tạ Chiêu nhướng mày, “Mười tám tuổi rồi, không nhỏ nữa. Năm ta mười tám tuổi, ta đã ở biên quan chém đầu giặc rồi. Nếu biểu thẩm còn thấy nàng nhỏ, vậy chi bằng để ta thay biểu thúc dạy dỗ nàng một chút, thế nào gọi là ‘mưu hại tính mạng là tử tội’?”
“Mưu hại tính mạng?” Biểu tỷ thét lên, “Ta không có ý muốn hại chết nó! Ta chỉ muốn cho nó chịu chút khổ sở thôi!”
Tạ Chiêu lạnh lùng nhìn sang nàng.
Chaporia
Bình Luận (0)