Lúc ấy biểu tỷ mới nhận ra mình lỡ lời, vội bịt chặt miệng.
Sắc mặt cô mẫu xanh mét, giơ tay tát cho biểu tỷ một bạt tai.
“Nghiệt chướng! Chuyện tốt con làm đấy!”
Biểu tỷ ôm mặt, nước mắt rơi lã chã, nhưng không dám hé thêm nửa lời.
Tạ Chiêu nhìn cái tát ấy của cô mẫu, khóe môi hơi cong lên:
“Biểu thẩm diễn màn này cũng không tệ. Chỉ tiếc, ta không thích xem diễn.”
Hắn xoay người, nhìn sang ta đang đứng nơi cửa viện.
“Hàm Nguyệt cô nương, nàng muốn xử trí thế nào?”
Ta từ đầu đến cuối nhìn hết mọi chuyện, trong lòng ngổn ngang đủ vị.
Kiếp trước, cô mẫu và biểu tỷ một người đóng vai đỏ, một người đóng vai đen, ép ta đến không còn đường lui.
Giờ đây, chỉ vài ba câu của Tạ Chiêu đã khiến họ lộ nguyên hình, ngược lại ta lại thành người đứng ngoài quan sát.
“Tạ tướng quân,” ta hít sâu một hơi, “xin ngài giúp ta báo quan. Ngoài ra, ta muốn về nhà, ngày mai sẽ đi.”
“Không được! Hàm Nguyệt, không thể báo quan, không thể báo quan đâu! Biểu tỷ con còn đang bàn chuyện hôn sự với thế tử, tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót. Lần này là nó sai, để ta phạt nó. Nể tình chúng ta là cốt nhục ruột rà, Hàm Nguyệt, cô mẫu cầu xin con. Con nói với Tạ tướng quân vài câu đi!”
“Hừ.” Tạ Chiêu cười lạnh một tiếng, “Biểu thẩm thật đúng là biết nâng mình lên cao, biểu muội Hựu Di tâm địa ác độc như vậy, còn mong gả vào Hầu phủ làm thế tử phi sao?”
Hắn quay đầu gọi lớn ra ngoài viện:
“Bùi thế tử, ngươi cũng nên nói một câu đi chứ!”
Bùi Lâm?
Sao hắn cũng đến đây?
11
Bùi Lâm là đi theo sau chúng ta đến nhà cô mẫu.
Sau khi chúng ta vào trong, hắn đứng ngoài đợi rất lâu mà vẫn không thấy Tạ Chiêu đi ra, nên cũng vào theo.
Dọc đường tìm tới tận đây.
Biểu tỷ vừa nhìn thấy hắn, đã lập tức lao bổ tới.
“Thế tử, thế tử đừng nghe bọn họ nói bậy. Tạ Chiêu bị Thẩm Hàm Nguyệt mê hoặc rồi, nên mới ra mặt thay nàng ta.
“Ta đã sớm nói rồi, nữ nhân này có đầy thủ đoạn mê hoặc người khác. Thế tử, chàng phải tin ta, ta không phải loại người như vậy.”
Bùi Lâm hất nàng ra, nhìn về phía ta.
“Thẩm Hàm Nguyệt, chẳng phải nàng đã nói sẽ không qua lại với hắn nữa sao? Vậy vì sao hắn lại theo nàng vào đây?”
Tạ Chiêu chắn giữa ta và hắn.
“Bùi Lâm, ta đã nói rồi, ta và Hàm Nguyệt có quan hệ thế nào, đều không liên quan đến ngươi! Nếu ngươi đã nhìn rõ bộ mặt thật của vị thế tử phi tương lai này rồi, vậy thì đi đi.
”
“Tạ Chiêu! Ta đã nói ngươi không được động đến nàng!”
“Hửm?”
Tạ Chiêu cao hơn hắn nửa cái đầu, thân hình lại cường tráng hơn, còn từng ra vào chiến trường nhiều năm.
Nếu thật sự động thủ, Bùi Lâm căn bản không thể đánh lại hắn.
Biểu tỷ thấy hai người bọn họ sắp vì ta mà đánh nhau, cuối cùng cũng sụp đổ.
Nàng hét lớn:
“Các người điên cả rồi sao? Vì nó, chỉ vì nó thôi sao, mà lại muốn đánh nhau? Các người không thể mở mắt nhìn cho kỹ à? Nó xứng sao?”
“Câm miệng!”
“Im mồm!”
Hai người gần như đồng thời quát Cố Hựu Di.
Biểu tỷ gào khóc thất thanh, lao tới nắm lấy cánh tay Bùi Lâm. Bùi Lâm sai hạ nhân đưa nàng đi báo quan.
Cô mẫu ngồi sụp xuống đất.
12
Cố Hựu Di bị xử trí thế nào, ta cũng chẳng quản được.
Ngay trong đêm, ta đã thu dọn xong toàn bộ của hồi môn của mình.
Chỉ chờ Tạ Chiêu tới đón.
Hắn rất nhanh đã sắp xếp ổn thỏa, chuẩn bị cho ta hẳn một đoàn xe để hộ tống ta về nhà.
Ta phát hiện trong đoàn xe của hắn có đến một nửa chất đầy hàng hóa.
Ta hỏi đó là thứ gì, hắn lại không chịu nói cho ta biết.
“Đó là sản nghiệp riêng của ta, bí mật.”
Trước lúc lên đường, cô phụ cầu xin Tạ Chiêu, nhờ hắn giơ cao đánh khẽ với biểu tỷ.
Còn trả lại cả một trăm lượng vàng mà ta đã đưa cho cô mẫu.
Dù cô mẫu cực kỳ không cam lòng, cũng không có cách nào.
Chỉ có thể đứng một bên khóc.
Tạ Chiêu nhìn người ta khiêng một trăm lượng vàng ấy chất lên xe.
Lúc ấy hắn mới nói với cô phụ:
“Người báo quan là Bùi thế tử, biểu thúc muốn cầu xin thì phải đi tìm hắn.”
Hắn nhìn sang bóng người cách đó không xa.
“Cứ như cái đuôi vậy, ta đi đâu, hắn theo đến đó.
“Kìa, vừa đúng lúc hắn tới rồi, mau đi cầu xin hắn đi.”
Cô phụ và cô mẫu lập tức quay sang phía Bùi Lâm.
Bùi Lâm như không hề nghe thấy, giục ngựa đến bên cạnh ta.
Hắn trở mình xuống ngựa, đưa tay định nắm lấy tay áo ta.
Ta lùi về sau tránh đi, Tạ Chiêu nheo mắt, bước sang phía này.
Trên mặt Bùi Lâm có vết thương, là vết hôm qua đánh nhau với Tạ Chiêu để lại.
Hắn sốt ruột nói:
“A Nguyệt, nàng cũng trở về rồi, phải không? Những chuyện trước kia là ta sai, là ta không tốt. Nhưng ngày nào trong mộng của ta cũng đều là nàng, ta không thể cưới người khác được. Cho ta thêm một cơ hội nữa được không? Nàng đừng đi cùng hắn!”
Chaporia
Bình Luận (0)