Cứu Lấy/Chương 6C. 6
20px

“Gi/ế/t nàng?”

Hắn lập tức bẻ quặt hai tay ta ra sau lưng.

Thân thể cao lớn mạnh mẽ ép sát tới.

Giữa hai người gần như không còn một kẽ hở.

“Ta sao nỡ được?”

“Có biết khi nàng gọi ta là phu quân trong thư.”

“Ta đã muốn chiếm hữu nàng đến mức nào không?”

Những lời nói quá mức thẳng thắn ấy.

Mang theo sự thô ráp và hoang dã đặc trưng của nam nhân biên quan.

Ta hoàn toàn hoảng loạn.

Hắn đang nói cái gì vậy?

Loại lời này sao có thể nói thẳng ra như thế?

Viết trong thư thì còn được.

Nhưng nói trực tiếp trước mặt nhau…

Thật sự quá đáng xấu hổ.

Mặt ta nhất định đã đỏ bừng rồi.

Trong thư.

Tuy hắn cũng từng viết không ít lời hỗn trướng.

Nhưng hoàn toàn không có sức công phá mạnh như lúc chính miệng hắn nói ra.

Đúng lúc ấy.

Ngoài cửa vang lên một tràng tiếng bước chân hỗn loạn.

Phụ thân run rẩy mở lời từ bên ngoài.

“Thế tử.”

“Thánh chỉ của bệ hạ đã đến.”

“Mời người lập tức vào cung yết kiến.”

Động tác của Lục Bắc Thần khựng lại.

Trong mắt hiện lên vẻ không vui cực độ.

Hắn nhìn ta thật sâu.

“Ở đây đợi ta.”

“Nếu dám chạy.”

“Ta sẽ đánh gãy chân nàng.”

Nói xong.

Hắn xoay người mở cửa.

Sải bước rời đi.

Người Khương gia bên ngoài lập tức im như ve sầu mùa đông.

Ta nghe thấy giọng nói lạnh lùng cứng rắn của Lục Bắc Thần vang lên giữa đại sảnh.

“Kể từ hôm nay.”

“Khương Nhân chính là người của phủ Định Viễn Hầu.”

“Nếu Khương gia các ngươi dám làm nàng rụng một sợi tóc.”

“Lão tử sẽ dùng cả nhà các ngươi để tế cờ.”

08

Sau khi Lục Bắc Thần vào cung.

Cả Khương gia rơi vào một bầu không khí cực kỳ quỷ dị.

Phụ thân nhìn ta.

Ánh mắt chẳng khác nào đang nhìn một thùng thuốc nổ có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Không dám đắc tội với ta.

Nhưng cũng hận không thể lập tức ném ta ra ngoài.

Khương Tuyết Doanh được người khiêng về viện của nàng.

Nghe nói còn mời vị đại phu giỏi nhất toàn thành đến chữa mặt.

Còn ta.

Lại được mời vào căn khách phòng xa hoa nhất Khương gia.

Mấy ma ma ngày thường không đánh thì mắng ta.

Lúc này lại vây quanh hầu hạ ta như tổ tông.

Ta ngồi trên chiếc giường Bạt Bộ mềm mại.

Nhìn bàn ăn bày đầy sơn hào hải vị.

Trong lòng không hề có chút vui sướng chiến thắng nào.

Chỉ có sự kiêng dè sâu sắc.

Chiếc giường này thật mềm.

Mềm hơn chiếc chiếu rách trong phòng củi của ta gấp trăm lần.

Lần cuối cùng ta được ngủ trên chiếc giường mềm như vậy.

Vẫn là khi mẫu thân còn sống.

Người ôm ta vào lòng.

Nói rằng sau này có tiền rồi.

Nhất định sẽ mua cho ta một chiếc giường thật lớn.

Sau đó người lâm bệnh.

Không có bạc bốc thuốc.

Đến cả chiếc giường gỗ cũ cũng đem bán mất.

Ta nằm trên tấm chiếu trong phòng củi.

Nghe tiếng chuột sột soạt nơi góc tường.

Từng nghĩ rằng đời này chắc sẽ không bao giờ được ngủ trên giường mềm nữa.

Không ngờ.

Lại ngủ trên đó trong hoàn cảnh như thế này.

Nhưng ta không thể đắm chìm trong những thứ ấy.

Lục Bắc Thần là một kẻ điên từ đầu đến chân.

Ngoài đời thực.

Hắn nắm trong tay quyền lực tuyệt đối.

Sở dĩ trước đây ta dám không kiêng dè trêu chọc hắn trong thư.

Dám khống chế hắn.

Là bởi giữa chúng ta cách nhau ngàn núi vạn sông.

Bây giờ.

Khoảng cách ấy không còn nữa.

Sự hiện diện đầy áp bức của hắn.

Khiến ta có cảm giác nghẹt thở.

Ta phải đi.

Nhất định phải rời khỏi nơi này.

Hắn không phải người mà ta có thể trêu vào.

Những lần thư từ qua lại ấy.

Những câu “phu quân”, “Kiều Kiều” ấy.

Đều được xây dựng trên tiền đề rằng ta có thể rút lui bất cứ lúc nào.

Bây giờ hắn đã trở về.

Đứng ngay trước mặt ta.

Nói với ta:

“Ta sao nỡ được.”

Cảm giác ấy giống như ngươi luôn trêu đùa một con hổ bị nhốt trong lồng.

Biết rõ nó không cắn được mình.

Rồi đột nhiên có một ngày.

Cửa lồng mở ra.

Con hổ bước ra ngoài.

Nó không cắn ngươi.

Chỉ dùng đôi mắt ấy nhìn chằm chằm vào ngươi.

Rồi nói:

“Trêu đùa ta lâu như vậy.”

“Đến lượt ta rồi.”

Buổi tối.

Cửa phòng bị người đẩy ra.

Ngoài cửa.

Là Lục Bắc Thần trong bộ thường phục màu huyền đen.

Trên người hắn vẫn còn mang theo hơi lạnh bên ngoài.

Cùng mùi rượu nhàn nhạt.

Hiển nhiên vừa từ yến tiệc khánh công trong cung trở về.

Đám nha hoàn và ma ma trong phòng lập tức cuống quýt lui ra ngoài.

Còn cực kỳ hiểu chuyện đóng cửa lại.

Lục Bắc Thần đi thẳng đến trước giường.

Hắn không nói gì.

Chỉ lẳng lặng nhìn ta.

Ánh mắt sâu thẳm mà nguy hiểm.

Bị hắn nhìn như vậy.

Toàn thân ta đều nổi da gà.

Ta chậm chạp dịch người vào phía trong giường.

Lục Bắc Thần lại đột nhiên đưa tay.

Tháo cúc áo nơi cổ áo.

Tùy ý cởi ngoại bào xuống.

Thuận tay ném sang một bên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...