Ký ức như bị ai đó kéo ra khỏi góc tối.
Năm ấy.
Thẩm Nghiễn Từ muốn mở nhà hàng đầu tiên.
Nhưng thiếu vốn.
Tôi bán chiếc vòng vàng duy nhất mẹ để lại.
Thậm chí còn nghỉ học một năm để kiếm tiền.
Có lần.
Tôi làm phục vụ đến hai giờ sáng.
Bị khách say rượu kéo tay.
Lúc Thẩm Nghiễn Từ chạy tới.
Anh đánh người đến mức phải vào đồn cảnh sát.
Ngày hôm đó.
Anh ôm tôi rất lâu.
Giọng nói run rẩy.
“Xin lỗi.”
“Đều là anh vô dụng.”
Tôi khi ấy chỉ cười.
Nói rằng:
“Chúng ta rồi sẽ tốt lên.”
Về sau.
Quả thật tốt lên.
Chỉ là người đứng cạnh anh.
Không còn là tôi.
Chu Mạn bỗng lấy điện thoại ra.
Mở một bài báo.
Đưa cho tôi.
Tiêu đề rất nổi bật.
【Tổng giám đốc Thẩm: Từ chàng trai nghèo đến người dẫn đầu giới ẩm thực Giang Thành】
Bên dưới là ảnh chụp Thẩm Nghiễn Từ và Kiều Nhược Tuyết.
Tôi vốn định lướt qua.
Nhưng một dòng chữ lại khiến tôi khựng lại.
“Thẩm tiên sinh cho biết, người quan trọng nhất trong cuộc đời anh chính là vị hôn thê Kiều Nhược Tuyết.”
Tôi nhìn câu nói ấy rất lâu.
Trong đầu đột nhiên hiện lên một cảnh tượng khác.
Năm thứ ba sau khi kết hôn.
Nhà hàng đầu tiên bắt đầu có lợi nhuận.
Hôm đó.
Anh mua một chiếc bánh kem nhỏ.
Hai người ngồi trong căn phòng thuê chật hẹp.
Thẩm Nghiễn Từ nhìn tôi.
Nói:
“Người quan trọng nhất đời anh là em.”
“Kể cả sau này có bao nhiêu tiền.”
“Cũng sẽ không thay đổi.”
Hóa ra.
Lời hứa cũng có hạn sử dụng.
Chu Mạn thấy sắc mặt tôi không ổn.
Liền giật điện thoại lại.
“Mình không nên cho cậu xem.”
Tôi lắc đầu.
“Không sao.”
Bởi vì đau nhiều rồi.
Nên cũng thành quen.
Buổi tối.
Sau khi đóng cửa quán.
Tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.
Là điều dưỡng từng chăm sóc mẹ.
“Tiểu Lâm.”
“Có ít đồ của bác gái để quên trong tủ cá nhân.”
“Khi nào rảnh cô tới lấy nhé.”
Tôi đồng ý.
Sáng hôm sau liền tới bệnh viện.
Đi qua hành lang quen thuộc.
Tôi bỗng nhớ đến khoảng thời gian dài đằng đẵng trước đây.
Ngày nào cũng chạy giữa quán mì và bệnh viện.
Mỗi ngày ngủ chưa đến bốn tiếng.
Thậm chí có lúc tuyệt vọng đến mức không biết phải tiếp tục thế nào.
Nhưng mẹ vẫn luôn nắm tay tôi.
Nói:
“Con gái mẹ mạnh mẽ nhất.”
Tôi cười.
Nước mắt lại bất giác trào lên.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
“Lâm Vãn?”
Tôi quay đầu.
Là bác sĩ Trần.
Người từng phụ trách điều trị cho mẹ.
Ông nhìn tôi.
Ánh mắt đầy tiếc nuối.
“Đến lấy đồ sao?”
Tôi gật đầu.
Ông khẽ thở dài.
“Mẹ cô ra đi quá đột ngột.”
“Nhưng ít nhất bà ấy không còn đau đớn nữa.”
Tôi im lặng.
Một lúc sau mới nói:
“Cảm ơn bác sĩ.”
Ông định rời đi.
Nhưng bước được vài bước lại quay đầu.
Giống như nhớ ra điều gì.
“Đúng rồi.”
“Thẩm tiên sinh gần đây không tới nữa à?”
Tôi ngẩn người.
“Thẩm tiên sinh?”
Bác sĩ Trần gật đầu.
“Đúng vậy.”
“Mấy năm nay tháng nào cậu ấy cũng tới hỏi tình hình của mẹ cô.”
“Tôi còn tưởng hai người…”
Ông bỗng dừng lại.
Như nhận ra mình vừa nói điều không nên nói.
Nhưng tôi đã hoàn toàn đứng sững.
Máu trong người như đông cứng.
“Mấy năm nay?”
Tôi nghe thấy chính giọng mình.
Khô khốc đến đáng sợ.
Bác sĩ Trần nhìn tôi đầy ngạc nhiên.
“Cô không biết sao?”
“Hầu như tháng nào cậu ấy cũng tới.”
“Tôi còn tưởng…”
Ông chưa kịp nói hết.
Tôi đã siết chặt chiếc túi trong tay.
Bởi vì lần đầu tiên.
Tôi nhận ra.
Có lẽ.
Có những chuyện.
Không giống như những gì tôi vẫn nghĩ.
Mà đúng lúc đó.
Ngoài hành lang.
Một bóng người cao lớn vừa xuất hiện nơi góc cua.
Nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện.
Thẩm Nghiễn Từ đứng cách đó không xa.
Ánh mắt tối lại.
Bàn tay chậm rãi siết chặt.
Bởi anh biết.
Có một số bí mật.
Sắp không thể giấu được nữa.
Chương 5: Người Quỳ Trước Phòng Cấp Cứu
Tôi không biết mình rời bệnh viện bằng cách nào.
Gió đầu thu thổi qua hành lang.
Mang theo mùi thuốc sát trùng quen thuộc.
Trong đầu tôi chỉ còn vang vọng một câu nói của bác sĩ Trần.
“Mấy năm nay tháng nào cậu ấy cũng tới.”
“Mấy năm nay.”
Không phải một lần.
Không phải hai lần.
Mà là suốt nhiều năm.
Tôi đứng dưới tòa nhà bệnh viện.
Ngẩng đầu nhìn lên những ô cửa kính sáng đèn.
Bỗng nhiên cảm thấy vô cùng xa lạ.
Giống như có ai đó vừa đập vỡ nhận thức mà tôi vẫn luôn tin tưởng.
Tôi từng cho rằng.
Sau ly hôn.
Thẩm Nghiễn Từ hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của tôi.
Từng cho rằng.
Anh lựa chọn Kiều Nhược Tuyết.
Từ đó chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Nhưng hiện tại.
Tất cả dường như không phải vậy.
Điện thoại rung lên.
Là Chu Mạn.
Tôi không bắt máy.
Chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đá trước sân bệnh viện.
Một lúc lâu sau.
Chaporia
Bình Luận (0)