Bác sĩ Trần lại bước ra.
Nhìn thấy tôi vẫn chưa đi.
Ông hơi ngạc nhiên.
“Cô còn ở đây à?”
Tôi ngẩng đầu.
Hỏi thẳng:
“Bác sĩ.”
“Những năm đó…”
“Anh ấy thật sự thường xuyên tới sao?”
Bác sĩ Trần nhìn tôi.
Ánh mắt dần trở nên phức tạp.
Dường như ông đã hiểu ra điều gì.
“Cô thật sự không biết?”
Tôi lắc đầu.
Ông khẽ thở dài.
Sau đó ngồi xuống bên cạnh.
“Năm đầu tiên sau khi hai người ly hôn.”
“Mẹ cô từng nguy kịch một lần.”
Tim tôi đập mạnh.
Tôi nhớ chuyện đó.
Lần ấy mẹ xuất huyết não.
Tôi vừa xoay xở tiền viện phí.
Vừa chăm sóc bà.
Suốt một tuần gần như không chợp mắt.
Bác sĩ Trần chậm rãi nói:
“Hôm đó người ký giấy đồng ý phẫu thuật là Thẩm Nghiễn Từ.”
Tôi chết lặng.
“Không thể nào.”
Tôi gần như bật thốt.
Bởi năm đó.
Tôi chưa từng gặp anh.
Cũng chưa từng gọi cho anh.
Làm sao có thể là anh?
Bác sĩ Trần lại gật đầu.
“Tôi nhớ rất rõ.”
“Lúc ấy cô đang đi vay tiền.”
“Không liên lạc được.”
“Tình huống khẩn cấp.”
“Chúng tôi phải liên hệ người thân khác.”
“Mẹ cô đã cung cấp số điện thoại của cậu ấy.”
Tôi bỗng nhớ ra.
Ngày đó.
Khi tôi chạy từ ngân hàng trở về.
Ca phẫu thuật đã bắt đầu.
Tôi từng nghĩ bệnh viện xử lý quá nhanh.
Thì ra…
Là như vậy.
Bác sĩ Trần tiếp tục:
“Ca phẫu thuật kéo dài gần sáu tiếng.”
“Cậu ấy ở ngoài phòng cấp cứu suốt.”
Tôi siết chặt bàn tay.
Khớp ngón tay dần trắng bệch.
Bác sĩ nhìn tôi.
Rồi nói thêm một câu.
“Có một chuyện.”
“Tôi vốn tưởng cô biết.”
“Thẩm tiên sinh đã quỳ trước cửa phòng cấp cứu.”
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Toàn thân cứng đờ.
“Ông nói gì?”
Bác sĩ Trần thở dài.
“Ca phẫu thuật có tỷ lệ rủi ro rất cao.”
“Lúc ký giấy.”
“Tay cậu ấy run đến mức không viết nổi tên mình.”
“Về sau.”
“Tôi đi ngang qua.”
“Thấy cậu ấy ngồi dưới đất.”
“Rồi quỳ trước cửa phòng phẫu thuật.”
“Nói chỉ cần người được cứu.”
“Bắt cậu ấy trả giá thế nào cũng được.”
Tôi không nghe thấy những lời phía sau nữa.
Bởi trong đầu.
Chỉ còn hình ảnh ấy.
Thẩm Nghiễn Từ.
Người đàn ông luôn kiêu ngạo.
Người đàn ông chưa từng cúi đầu trước ai.
Lại quỳ trước phòng cấp cứu vì mẹ tôi.
Vì sao?
Nếu anh đã không còn yêu tôi.
Vì sao phải làm đến mức ấy?
Nếu anh đã lựa chọn Kiều Nhược Tuyết.
Vì sao còn quan tâm sống chết của mẹ tôi?
Trái tim tôi bỗng đau nhói.
Đau đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Bác sĩ Trần nhìn sắc mặt tôi.
Do dự một lát.
Cuối cùng vẫn nói:
“Còn một chuyện nữa.”
Tôi chậm rãi ngẩng đầu.
“Trong ba năm.”
“Viện phí của mẹ cô nhiều lần bị thiếu.”
“Nhưng sau đó đều được thanh toán rất nhanh.”
“Tôi cứ tưởng là cô đóng.”
“Về sau mới biết.”
“Là cậu ấy.”
Không khí xung quanh dường như đông cứng.
Tôi nhớ những lần bệnh viện gọi điện.
Nhớ những lần nhân viên tài chính bảo rằng đã có người đóng tiền.
Tôi luôn nghĩ.
Là bảo hiểm.
Là khoản hỗ trợ nào đó.
Hoặc đơn giản là bản thân mình nhớ nhầm.
Nhưng chưa từng nghĩ đến.
Người đó lại là Thẩm Nghiễn Từ.
Một cảm giác chua xót trào lên cổ họng.
Tôi không biết mình đang tức giận.
Hay đang đau lòng.
Tại sao?
Tại sao làm tất cả những chuyện đó.
Nhưng lại không nói?
Tại sao luôn xuất hiện ở nơi tôi không nhìn thấy?
Bác sĩ Trần đứng dậy.
Khẽ vỗ vai tôi.
“Người trẻ các cô.”
“Thật sự quá thích tự mình gánh mọi chuyện.”
“Tôi chỉ là người ngoài.”
“Không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì.”
“Nhưng có những chuyện.”
“Nếu bỏ lỡ rồi.”
“Sau này sẽ hối hận.”
Nói xong.
Ông xoay người rời đi.
Tôi ngồi một mình trên ghế đá.
Thật lâu không nhúc nhích.
Mãi đến khi điện thoại lại rung lên.
Lần này.
Là một tin nhắn.
Người gửi:
Thẩm Nghiễn Từ.
Đây là tin nhắn đầu tiên của anh sau nhiều năm.
Chỉ có ngắn ngủi vài chữ.
“Trời sắp mưa.”
“Nhớ mang ô.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Bỗng bật cười.
Khóe mắt lại nóng lên.
Người đàn ông này thật kỳ lạ.
Rõ ràng đã biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Lại luôn xuất hiện vào những lúc tôi không ngờ tới nhất.
Đúng lúc ấy.
Ầm.
Một tiếng sấm vang lên.
Mưa lớn đổ xuống.
Tôi đứng dậy.
Định chạy vào mái hiên.
Nhưng vừa ngẩng đầu.
Động tác bỗng khựng lại.
Bên kia con đường.
Dưới màn mưa trắng xóa.
Một người đàn ông mặc áo sơ mi đen đang đứng lặng.
Không che ô.
Cũng không tiến lại gần.
Chỉ đứng ở đó.
Nhìn về phía tôi.
Khoảng cách hơn hai mươi mét.
Nhưng tôi vẫn nhận ra.
Là Thẩm Nghiễn Từ.
Mưa nhanh chóng làm ướt tóc và quần áo của anh.
Thế nhưng anh không hề động đậy.
Giống như chỉ muốn xác nhận một chuyện.
Xác nhận rằng tôi vẫn ổn.
Tôi nhìn anh.
Anh cũng nhìn tôi.
Giữa màn mưa.
Không ai bước thêm một bước.
Chaporia
Bình Luận (0)