Rất lâu sau.
Một chiếc xe dừng lại bên cạnh anh.
Trợ lý vội vàng chạy xuống đưa ô.
Thẩm Nghiễn Từ cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt.
Lặng lẽ lên xe.
Chiếc xe từ từ rời đi.
Biến mất trong màn mưa.
Tôi vẫn đứng yên tại chỗ.
Trong tay còn cầm chiếc điện thoại.
Màn hình vẫn sáng.
Dừng lại ở dòng tin nhắn kia.
Mà lần đầu tiên sau sáu năm.
Tôi không còn chắc chắn nữa.
Không còn chắc chắn rằng.
Cuộc ly hôn năm đó.
Có thật sự đơn giản như những gì tôi đã nhìn thấy hay không.
Chương 6: Bản Thỏa Thuận Ly Hôn
Tối hôm đó.
Tôi gần như thức trắng.
Ngoài cửa sổ.
Mưa vẫn rơi không ngừng.
Mà trong đầu tôi.
Lại liên tục hiện lên bóng dáng người đàn ông đứng dưới mưa trước bệnh viện.
Suốt sáu năm qua.
Tôi vẫn luôn cho rằng mình là người bị bỏ lại.
Là người duy nhất còn mắc kẹt trong cuộc hôn nhân đã chết.
Nhưng bây giờ.
Tôi phát hiện có rất nhiều chuyện mình chưa từng biết.
Thậm chí.
Tôi bắt đầu không hiểu nổi Thẩm Nghiễn Từ.
Sáng hôm sau.
Tôi mở cửa quán như thường lệ.
Nhưng vừa đến trưa.
Chu Mạn đã hớt hải chạy tới.
“Cậu mau xem cái này.”
Cô ấy đặt điện thoại xuống bàn.
Trên màn hình là một bài viết mới đăng.
Tiêu đề rất nổi bật.
【Kiều Nhược Tuyết chính thức trở thành Phó chủ tịch Hiệp hội Ẩm thực Giang Thành】
Bên dưới là ảnh chụp cô ta cùng Thẩm Nghiễn Từ.
Đứng cạnh nhau.
Đẹp đôi.
Xứng đôi.
Tôi chỉ nhìn lướt qua.
Sau đó tiếp tục lau bàn.
Chu Mạn nhíu mày.
“Cậu không tức sao?”
“Tức gì?”
“Tức vì cô ta cướp…”
Cô ấy đột ngột dừng lại.
Bởi cả hai đều biết.
Thẩm Nghiễn Từ và tôi đã ly hôn.
Về mặt pháp lý.
Không ai cướp ai cả.
Tôi mỉm cười.
“Chuyện đã qua rồi.”
Nhưng chính tôi cũng biết.
Nụ cười ấy rất miễn cưỡng.
Buổi chiều.
Tôi tranh thủ lên gác tìm vài giấy tờ cũ.
Mẹ mất rồi.
Có rất nhiều thứ cần sắp xếp.
Tôi mở chiếc hộp sắt lần nữa.
Ngoài ảnh cưới và hồ sơ bệnh án.
Bên dưới còn có một túi tài liệu màu vàng.
Tôi chưa từng nhìn thấy nó.
Có lẽ mẹ mới cất vào.
Túi hồ sơ đã cũ.
MéP giấy hơi ố vàng.
Tôi kéo dây buộc.
Một xấp giấy rơi xuống.
Ngay giây tiếp theo.
Tim tôi đập mạnh.
Bởi dòng chữ trên trang đầu.
Là:
《Thỏa thuận ly hôn》
Tôi chết lặng.
Đó là bản thỏa thuận ly hôn năm ấy.
Tôi vẫn nhớ rất rõ.
Ngày đó.
Thẩm Nghiễn Từ đưa giấy cho tôi.
Nói rằng:
“Chúng ta kết thúc đi.
”
Tôi không đọc kỹ.
Cũng không hỏi nhiều.
Chỉ ký tên.
Sau đó rời đi.
Bởi lúc ấy.
Tôi đã tận mắt nhìn thấy anh và Kiều Nhược Tuyết xuất hiện cùng nhau.
Tôi nghĩ.
Mọi thứ đều đã rõ ràng.
Nhưng hôm nay.
Không biết vì sao.
Tôi lại mở nó ra.
Từng trang giấy được lật qua.
Điều khoản tài sản.
Điều khoản nhà cửa.
Điều khoản cổ phần.
Tôi nhìn thấy một dòng.
“Nếu sau ly hôn công ty niêm yết thành công, bên B vẫn được hưởng 40% tài sản cá nhân của bên A.”
Tôi khựng lại.
Bên B.
Là tôi.
Tôi nhớ năm đó mình chưa từng nhận thứ gì.
Ngay cả căn hộ anh mua sau này.
Tôi cũng không lấy.
Tiếp tục lật xuống.
Tôi lại phát hiện thêm một điều.
Ngày ký.
Bên cạnh chữ ký của Thẩm Nghiễn Từ.
Ghi ngày:
17 tháng 3.
Mà tôi ký tên.
Là ngày 28 tháng 6.
Tôi nhìn chằm chằm con số ấy.
Toàn thân lạnh buốt.
Sớm hơn hơn ba tháng.
Điều đó có nghĩa là gì?
Có nghĩa.
Ngay từ tháng ba.
Anh đã ký xong.
Nhưng mãi đến tháng sáu mới đưa cho tôi.
Tại sao?
Nếu anh nóng lòng muốn ly hôn.
Vì sao phải chờ ba tháng?
Tôi tiếp tục lật.
Đột nhiên.
Một tờ giấy mỏng từ bên trong rơi ra.
Là bản fax cũ.
Nét chữ đã hơi nhòe.
Tôi cúi xuống nhặt lên.
Sau đó đồng tử co lại.
Đó là báo cáo khám bệnh.
Tên bệnh nhân:
Kiều Nhược Tuyết.
Ngày khám.
Chính là khoảng thời gian trước khi chúng tôi ly hôn.
Dòng kết luận nổi bật nhất là:
“Tình trạng cảm xúc cực kỳ bất ổn, có khuynh hướng tự làm hại bản thân.”
Tôi ngây người.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại vang lên.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
Giọng nói bên kia rất quen thuộc.
“Lâm Vãn.”
Tôi siết chặt điện thoại.
Là Thẩm Nghiễn Từ.
Suốt sáu năm.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi cho tôi.
Hai bên đều im lặng vài giây.
Cuối cùng.
Anh lên tiếng trước.
“Anh nghe bác sĩ Trần nói rồi.”
“Tình cờ gặp em.”
Tôi bật cười.
“Tình cờ?”
“Hay là anh vốn luôn ở đó?”
Bên kia trầm mặc.
Điều đó tương đương với thừa nhận.
Tôi nhìn tờ giấy trong tay.
Bỗng hỏi:
“Thẩm Nghiễn Từ.”
“Anh ký đơn ly hôn từ tháng ba?”
Đầu dây bên kia lập tức yên tĩnh.
Tôi nghe thấy tiếng hít thở của anh.
Nặng hơn bình thường.
Một lúc lâu sau.
Anh mới khàn giọng đáp:
“Em tìm thấy rồi sao.”
Tôi cười lạnh.
“Xem ra là thật.”
“Vậy anh giải thích đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)