Trong tay cầm một chậu hoa nhỏ.
Giống hệt chàng trai của mười hai năm trước.
Thẩm Nghiễn Từ.
Một năm qua.
Anh vẫn chưa từng từ bỏ.
Ngày nào cũng đến ăn mì.
Ngày nào cũng xuất hiện.
Cho dù tôi lạnh nhạt.
Cho dù tôi từ chối.
Anh vẫn luôn ở đó.
Không thúc ép.
Không đòi hỏi.
Cũng không lấy công lao ra đổi lấy sự tha thứ.
Giống như đang thực hiện một lời hứa không ai biết.
Nhìn thấy tôi.
Anh mỉm cười.
“Chúc mừng khai trương.”
Tôi nhận lấy chậu hoa.
Khẽ đáp:
“Cảm ơn.”
Chu Mạn đứng phía xa.
Lập tức trợn mắt.
Sau đó lén kéo nhân viên chạy mất.
Chưa đầy mười giây.
Cả khu vực trước quầy chỉ còn lại hai người chúng tôi.
Tôi bật cười.
“Cô ấy làm quá rồi.”
Thẩm Nghiễn Từ nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng.
“Mọi người đều muốn giúp anh.”
“Đáng tiếc.”
“Anh vẫn chưa có tiến triển.”
Tôi cúi đầu.
Khóe môi bất giác cong lên.
Một năm.
Đủ để rất nhiều chuyện thay đổi.
Cũng đủ để tôi học cách đối diện với quá khứ.
Không còn oán hận.
Không còn trốn tránh.
Mà chỉ là bình thản.
Buổi trưa.
Khách đông nghịt.
Tôi bận rộn đến mức gần như quên mất sự tồn tại của anh.
Cho đến khi vô tình đi ngang qua bàn cạnh cửa sổ.
Chiếc ví da trên ghế rơi xuống đất.
Tôi cúi xuống nhặt giúp.
Một tấm ảnh cũ từ bên trong trượt ra ngoài.
Là ảnh cưới.
Tôi và anh.
Tấm ảnh đã cũ đến mức mép giấy hơi bạc màu.
Nhưng được giữ gìn rất cẩn thận.
Tôi đứng sững.
Thẩm Nghiễn Từ vừa quay lại.
Nhìn thấy tấm ảnh trong tay tôi.
Động tác cũng khựng lại.
Không khí bỗng trở nên yên tĩnh.
Rất lâu sau.
Tôi mới hỏi:
“Anh vẫn giữ sao?”
Anh nhìn tấm ảnh.
Khẽ cười.
“Ừ.”
“Không nỡ vứt.”
Tôi siết nhẹ đầu ngón tay.
“Có ý nghĩa gì đâu.”
Thẩm Nghiễn Từ im lặng vài giây.
Sau đó nhẹ giọng đáp:
“Có.”
“Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời anh.”
Tôi không biết nên nói gì.
Chỉ lặng lẽ trả lại tấm ảnh.
Nhưng đúng lúc ấy.
Một tờ giấy nhỏ lại rơi ra.
Là giấy ghi mật khẩu khẩn cấp của công ty.
Tôi vô tình nhìn thấy.
Dãy số quen thuộc đến mức trái tim chợt run lên.
Ngày đăng ký kết hôn của chúng tôi.
Suốt bao năm qua.
Anh vẫn chưa đổi.
Tôi quay đầu nhìn anh.
Lần này.
Không còn hỏi gì nữa.
Bởi đáp án đã ở ngay trước mắt.
Buổi tối.
Sau khi đóng cửa.
Mọi người lần lượt rời đi.
Chỉ còn tôi đứng trước quán.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.
Một năm trước.
Tôi từng cho rằng cuộc đời mình đã hoàn toàn mất phương hướng.
Mất mẹ.
Mất hôn nhân.
Mất cả tương lai.
Nhưng cuối cùng.
Tôi vẫn đi tới hôm nay.
Phía sau vang lên tiếng bước chân.
Không cần quay đầu.
Tôi cũng biết là ai.
Thẩm Nghiễn Từ đứng bên cạnh.
Cùng nhìn về phía con phố yên tĩnh.
Không ai nói gì.
Một lúc lâu sau.
Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa.
Đưa cho anh.
Bàn tay Thẩm Nghiễn Từ khựng lại.
“Đây là…”
“Tầng hai của quán mới.”
Tôi đáp.
“Có một căn phòng.”
Anh nhìn chiếc chìa khóa.
Ánh mắt dần đỏ lên.
Giọng nói khàn đặc.
“Vãn Vãn.”
Tôi quay đầu.
Lần đầu tiên sau rất lâu.
Mỉm cười với anh.
“Năm đó.”
“Anh nói sẽ cho em sống thật tốt.”
“Cuối cùng em tự làm được rồi.”
Khóe mắt anh đỏ hoe.
Tôi tiếp tục:
“Nhưng…”
“Em nghĩ.”
“Anh có thể thử theo đuổi lại từ đầu.”
Trong khoảnh khắc ấy.
Người đàn ông luôn bình tĩnh trước sóng gió thương trường.
Lại đỏ cả vành mắt.
Giống hệt chàng trai năm hai mươi tuổi.
Không nói nên lời.
Tôi bật cười.
“Không muốn à?”
Anh lập tức lắc đầu.
“Muốn.”
“Rất muốn.”
Tôi nhìn anh.
Trong lòng bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ thường.
Giống như cuối cùng cũng có thể buông xuống tất cả.
Buông xuống đau khổ.
Buông xuống tiếc nuối.
Buông xuống sáu năm bỏ lỡ.
Đúng lúc ấy.
Một vị khách quen đi ngang qua.
Cười hỏi:
“Ông chủ.”
“Bà chủ.”
“Hai người là vợ chồng à?”
Thẩm Nghiễn Từ theo bản năng nhìn về phía tôi.
Tôi bật cười.
Sau đó đáp:
“Hiện tại thì chưa.”
“Nhưng…”
Tôi quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
Ánh mắt anh sáng như sao.
Khóe môi tôi cong lên.
“Chắc sắp rồi.”
Tiếng cười vang lên giữa con phố nhỏ.
Ánh đèn trước quán mì vẫn sáng.
Giống như rất nhiều năm trước.
Lại giống như một khởi đầu hoàn toàn mới.
Mà lần này.
Khi tôi xoay người mở cửa.
Một bàn tay quen thuộc đã nắm lấy tay tôi.
Tôi không buông ra.
Anh cũng không buông ra.
Hai người cùng bước vào trong.
Giống như cuối cùng đã đi hết quãng đường vòng thật dài.
Để trở về nơi thuộc về mình.
Nhà.
(HẾT)
Chaporia
Bình Luận (0)