Lý Thành bật cười chua chát.
Sau đó lấy điện thoại ra.
Mở một loạt ảnh.
Tất cả đều là ảnh chụp công việc.
Trong mỗi bức ảnh.
Bàn tay trái của Thẩm Nghiễn Từ đều đeo nhẫn.
Chỉ là mỗi lần xuất hiện công khai.
Anh đều xoay mặt nhẫn vào trong.
Hoặc dùng góc chụp che đi.
Tôi nhìn những tấm ảnh ấy.
Lồng ngực bỗng nặng trĩu.
Lý Thành tiếp tục.
“Cô biết vì sao sáu năm nay không có ai bước vào căn hộ riêng của Thẩm tổng không?”
Tôi không trả lời.
Ông ấy lấy ra một chiếc chìa khóa.
“Dù đã ly hôn.”
“Anh ấy vẫn giữ nguyên căn hộ hai người từng sống.”
“Tất cả đồ đạc của cô.”
“Không thiếu thứ nào.”
Tôi ngẩn người.
Trong đầu hiện lên căn nhà cũ.
Nơi tôi từng nghĩ đã bị bán đi từ lâu.
Lý Thành thở dài.
“Thật ra.”
“Ngay cả Kiều tiểu thư cũng chưa từng được bước vào.”
Tôi cứng người.
“Ý ông là gì?”
“Ý tôi là.”
“Suốt sáu năm.”
“Thẩm tổng chưa từng sống cùng cô ấy.”
Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.
Lý Thành chậm rãi nói:
“Tin đính hôn là thật.”
“Nhưng chưa từng đăng ký kết hôn.”
“Chưa từng sống chung.”
“Thậm chí chưa từng chuẩn bị phòng tân hôn.”
Tôi bật cười.
Tiếng cười có chút khó khăn.
“Tại sao ông lại nói với tôi những điều này?”
Lý Thành im lặng.
Một lúc sau mới đáp:
“Bởi tôi đi theo Thẩm tổng mười năm.”
“Tôi biết anh ấy sống thế nào.”
Ông ấy nhìn ra cửa sổ.
Ánh mắt phức tạp.
“Cô Lâm.”
“Cô từng thấy một người không ngủ được suốt sáu năm chưa?”
Tôi khựng lại.
Lý Thành lấy ra một tập hồ sơ khác.
Là hồ sơ khám bệnh.
Tên bệnh nhân.
Thẩm Nghiễn Từ.
Chuẩn đoán:
Mất ngủ mãn tính.
Rối loạn lo âu.
Điều trị kéo dài năm năm.
Tôi siết chặt tập giấy.
Trong đầu trống rỗng.
“Từ sau khi ly hôn.”
“Anh ấy gần như không ngủ được.”
“Thường xuyên làm việc đến sáng.”
“Có lần ngất ngay trong cuộc họp.”
“Tỉnh lại câu đầu tiên vẫn là hỏi tình hình của mẹ cô.”
Tôi cúi đầu.
Không biết nên nhìn đi đâu.
Bởi trái tim bắt đầu đau.
Không phải kiểu đau dữ dội.
Mà là âm ỉ.
Chậm rãi lan ra khắp cơ thể.
Lý Thành đứng dậy.
Đi tới két sắt trong văn phòng.
Sau đó lấy ra một tập ảnh.
“Thẩm tổng bảo.”
“Nếu có một ngày cô muốn biết.”
“Thì đưa thứ này cho cô.”
Tôi nhận lấy.
Mở ra.
Bên trong là ảnh chụp quán mì.
Ảnh chụp tôi.
Ảnh chụp mẹ.
Có ảnh từ sáu năm trước.
Có ảnh từ ba năm trước.
Có ảnh mới cách đây vài tháng.
Tôi nhìn đến ngây người.
Lý Thành cười khổ.
“Anh ấy không dám gặp cô.”
“Nên chỉ có thể đứng từ xa.”
“Nhìn cô sống.”
Từng tấm ảnh lật qua.
Nước mắt tôi bất giác rơi xuống.
Tấm cuối cùng.
Là ảnh chụp ngày mẹ tôi mất.
Tôi đang ngồi một mình trước phòng bệnh.
Cúi đầu ôm mặt.
Bóng lưng nhỏ bé đến đáng thương.
Phía sau góc hành lang.
Có một bóng người mờ nhòe.
Là Thẩm Nghiễn Từ.
Anh đứng rất xa.
Nhưng vẫn nhìn về phía tôi.
Tôi không biết mình đã xem bao lâu.
Cho đến khi một tờ giấy nhỏ rơi ra từ giữa tập ảnh.
Trên đó là nét chữ quen thuộc.
Là của Thẩm Nghiễn Từ.
Chỉ có một câu.
“Anh chưa từng mong em tha thứ.”
“Anh chỉ mong một ngày nào đó.”
“Khi nhớ lại sáu năm này.”
“Em sẽ biết.”
“Đã từng có một người.”
“Dùng cả cuộc đời để yêu em.”
Tôi nhìn chằm chằm những dòng chữ ấy.
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
Bởi lần đầu tiên.
Tôi hiểu được.
Điều đau khổ nhất với Thẩm Nghiễn Từ.
Không phải bị tôi hận.
Mà là suốt sáu năm qua.
Anh chỉ có thể đứng ở nơi tôi không nhìn thấy.
Lặng lẽ yêu tôi.
Lặng lẽ nhớ tôi.
Lặng lẽ chờ tôi.
Mà không dám bước thêm một bước.
Ngoài cửa kính.
Hoàng hôn đang dần buông xuống.
Tôi siết chặt tờ giấy trong tay.
Lần đầu tiên.
Không còn biết mình nên tiếp tục hận người đàn ông ấy như thế nào nữa.
Chương 14: Chào Mừng Về Nhà
Một năm sau.
Mùa xuân lại đến.
Cây ngô đồng trước cửa quán mì đã mọc đầy lá non.
Tấm biển “Mì Dương Xuân Lâm Ký” cũng được thay mới.
Bên cạnh còn treo thêm một bảng hiệu khác.
“Mì Dương Xuân Lâm Ký – Chi nhánh số 2.”
Đúng như lời hứa năm nào.
Tôi đã mở được quán mì lớn nhất Giang Thành.
Không phải nhờ ai.
Cũng không phải dựa vào ai.
Mà là tự mình từng bước đi tới.
Buổi sáng khai trương.
Khách ra vào nườm nượp.
Hoa chúc mừng xếp dài từ đầu phố đến cuối phố.
Chu Mạn bận đến mức chân không chạm đất.
Vừa chạy vừa hét:
“Vãn Vãn!”
“Cậu đừng đứng ngẩn người nữa!”
“Còn năm bàn chưa dọn!”
Tôi bật cười.
Xắn tay áo lên phụ giúp.
Đúng lúc ấy.
Tiếng chuông gió nơi cửa chính vang lên.
Tôi vô thức ngẩng đầu.
Sau đó khựng lại.
Người đàn ông đứng dưới ánh nắng ban mai.
Mặc áo sơ mi trắng.
Quần tây đen.
Chaporia
Bình Luận (0)