“Cậu biết bây giờ anh ta giống gì không?”
“Tên chó lớn bị chủ bỏ rơi.”
Tôi bật cười.
Lần này không nhịn được nữa.
Nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất.
Bởi tôi biết.
Có những chuyện.
Không phải chỉ cần thích là có thể quay lại.
Một tuần sau.
Tôi bị sốt.
Có lẽ do liên tục thức khuya.
Đến chiều.
Cả người đã nóng như lửa đốt.
Chu Mạn ép tôi nghỉ ngơi.
Rồi gọi bác sĩ quen tới khám.
Tôi nằm trên ghế sofa phía sau quán.
Đầu óc mơ màng.
Điện thoại rung lên rất nhiều lần.
Nhưng tôi không muốn nhìn.
Mãi đến tối.
Chu Mạn mới bước vào.
“Thẩm Nghiễn Từ đang ở ngoài.”
Tôi nhắm mắt.
“Ừ.”
“Cậu không gặp?”
“Không.”
Chu Mạn thở dài.
“Anh ta đứng từ chiều tới giờ.”
Tôi không nói gì.
Chỉ kéo chăn cao hơn.
Bởi vì tôi biết.
Chỉ cần nhìn thấy anh.
Tôi sẽ lại nhớ đến mẹ.
Nhớ tới sáu năm đã mất.
Nhớ tới tất cả những đau đớn đã trải qua.
Mà những thứ ấy.
Không thể vì vài câu xin lỗi mà biến mất.
Ngoài cửa quán.
Mưa phùn lất phất.
Thẩm Nghiễn Từ đứng dưới mái hiên.
Áo sơ mi đã bị gió thổi lạnh.
Nhưng anh vẫn không rời đi.
Chu Mạn đi ra.
Đưa cho anh một chiếc ô.
“Về đi.”
“Vãn Vãn sẽ không gặp anh đâu.”
Anh nhìn cánh cửa đã tắt đèn.
Khẽ hỏi:
“Cô ấy đỡ hơn chưa?”
“Đỡ rồi.”
Anh gật đầu.
Như vậy là đủ.
Nhưng vẫn không đi.
Chu Mạn nhìn anh.
Cuối cùng không nhịn được.
“Tại sao phải tự hành hạ mình như vậy?”
Một lúc lâu sau.
Anh mới cười.
Nụ cười rất nhạt.
“Không phải tự hành hạ.”
“Là nên làm.”
“Những năm đó.”
“Cô ấy còn khó hơn tôi nhiều.”
Chu Mạn im lặng.
Bởi cô ấy biết.
Đó là sự thật.
Gần nửa đêm.
Tôi tỉnh dậy.
Cơn sốt đã giảm bớt.
Khát nước.
Tôi xuống lầu.
Định rót một cốc nước.
Nhưng khi đi ngang qua cửa kính.
Bước chân bỗng khựng lại.
Ngoài đường.
Dưới ánh đèn vàng.
Vẫn còn một bóng người.
Thẩm Nghiễn Từ.
Anh ngồi trên bậc thềm đối diện.
Không che ô.
Cũng không ngủ.
Chỉ lặng lẽ nhìn về phía quán mì.
Giống như đang canh giữ thứ gì đó.
Tôi đứng phía sau cửa.
Nhìn anh rất lâu.
Cuối cùng vẫn không mở cửa.
Bởi tôi biết.
Có những khoảng trống.
Không ai có thể lấp đầy.
Mẹ tôi đã mất.
Khoảnh khắc bà nhắm mắt.
Người tôi cần nhất là bà.
Không phải Thẩm Nghiễn Từ.
Dù anh có làm bao nhiêu chuyện.
Cũng không thể đưa bà trở về.
Tôi khẽ kéo rèm cửa lại.
Che khuất bóng người bên ngoài.
Nhưng đúng lúc ấy.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của anh.
Chỉ có một câu.
“Anh không muốn em tha thứ vì cảm động.”
“Anh chỉ muốn em sống tốt.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Rất lâu.
Rồi chậm rãi tắt màn hình.
Bởi đến tận hôm nay.
Điều khiến tôi đau nhất.
Không còn là chuyện ly hôn nữa.
Mà là người tôi cần nhất.
Đã vĩnh viễn không quay lại được.
Còn Thẩm Nghiễn Từ.
Cuối cùng cũng hiểu ra.
Trong cuộc đời Lâm Vãn.
Có một khoảng trống mang tên mẹ.
Là thứ anh dùng cả phần đời còn lại.
Cũng không thể bù đắp được.
Chương 13: Người Đợi Sáu Năm
Sau trận sốt hôm đó.
Tôi và Thẩm Nghiễn Từ vẫn duy trì một khoảng cách kỳ lạ.
Anh không ép tôi.
Tôi cũng không đuổi anh đi.
Mỗi ngày.
Anh vẫn đến ăn mì.
Vẫn ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.
Vẫn lặng lẽ rời đi sau khi ăn xong.
Giống như một phần không thể thiếu trong quán.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Một buổi chiều.
Chu Mạn đột nhiên kéo tôi lên xe.
“Đi với mình.”
Tôi còn chưa kịp hỏi đi đâu.
Cô ấy đã đạp ga.
Hai mươi phút sau.
Xe dừng trước một tòa nhà văn phòng.
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn dòng chữ quen thuộc.
Tập đoàn Vân Đỉnh.
Tôi lập tức nhíu mày.
“Chu Mạn.”
“Cậu bị điên à?”
Cô ấy kéo tay tôi.
“Không phải mình.”
“Là có người muốn cho cậu xem thứ này.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Một người đàn ông trung niên đã bước ra từ đại sảnh.
Là Lý Thành.
Trợ lý theo Thẩm Nghiễn Từ nhiều năm.
Nhìn thấy tôi.
Ông ấy hơi cúi đầu.
“Cô Lâm.”
“Tôi biết cô không muốn gặp Thẩm tổng.”
“Nhưng có vài chuyện.”
“Tôi nghĩ cô nên biết.”
Năm phút sau.
Tôi ngồi trong văn phòng tầng cao nhất.
Nơi này tôi từng đến.
Rất nhiều năm trước.
Khi công ty mới thành lập.
Tôi từng ngồi đây ăn cơm hộp cùng Thẩm Nghiễn Từ.
Nhưng bây giờ.
Mọi thứ đều đã thay đổi.
Lý Thành đặt một chiếc hộp lên bàn.
Sau đó mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn.
Tôi chết lặng.
Đó là nhẫn cưới của chúng tôi.
Ngày ly hôn.
Tôi đã tháo xuống.
Nhưng nhẫn của Thẩm Nghiễn Từ.
Vẫn nằm ở đây.
Lý Thành nhìn tôi.
Khẽ nói:
“Suốt sáu năm.”
“Thẩm tổng chưa từng tháo nó.”
Tôi theo bản năng phản bác.
“Không thể.”
“Anh ấy thường xuyên xuất hiện trước công chúng.”
“Anh ấy đính hôn với Kiều Nhược Tuyết.”
Chaporia
Bình Luận (0)