Giống như tất cả đau khổ, tủi thân và nhớ nhung suốt những năm qua đều đồng loạt vỡ òa.

Chu Mạn ôm lấy tôi.

Không ngừng lau nước mắt cho tôi.

Mà bên ngoài cửa kính.

Không ai biết.

Một chiếc xe màu đen đã dừng ở đó từ rất lâu.

Thẩm Nghiễn Từ ngồi bên trong.

Lặng lẽ nhìn ánh đèn sáng trong quán.

Anh không bước vào.

Bởi anh biết.

Có những chuyện.

Lâm Vãn cần tự mình đối mặt.

Một tuần sau.

Cuộc sống dần trở lại bình thường.

Tôi tiếp tục bán mì.

Tiếp tục mở cửa từ sáng sớm.

Tiếp tục sống cuộc sống của mình.

Chỉ là mỗi sáng.

Trên chiếc bàn gần cửa sổ.

Luôn có một vị khách quen.

Thẩm Nghiễn Từ.

Anh đến rất đúng giờ.

Bảy giờ sáng.

Gọi một bát mì Dương Xuân.

Ăn xong trả tiền.

Rồi rời đi.

Không làm phiền tôi.

Không nói những lời khiến tôi khó xử.

Giống như một vị khách bình thường.

Ngày đầu tiên.

Tôi mặc kệ.

Ngày thứ hai.

Tôi vẫn mặc kệ.

Đến ngày thứ mười.

Ngay cả khách quen trong quán cũng nhận ra.

Một bà cụ cười hỏi:

“Cậu trai.”

“Cậu đang theo đuổi bà chủ à?”

Cả quán bật cười.

Thẩm Nghiễn Từ khựng lại.

Sau đó nhìn về phía tôi.

Khóe môi hơi cong lên.

“Vâng.”

“Đang theo đuổi.”

Tiếng cười trong quán càng lớn hơn.

Mà tôi thì suýt làm rơi chiếc muôi trong tay.

Bà cụ lại hỏi:

“Người ta đồng ý chưa?”

Lần này.

Thẩm Nghiễn Từ im lặng vài giây.

Rồi cười.

Một nụ cười có chút bất lực.

“Còn xa lắm.”

“Cháu vẫn đang xếp hàng.”

Tôi quay lưng đi.

Không nhìn anh.

Nhưng khóe mắt lại bất giác nóng lên.

Bởi tôi biết.

Người đàn ông từng đứng trên đỉnh cao của Giang Thành.

Đang dùng cách vụng về nhất.

Để từng bước đi về phía tôi.

Mà lần này.

Anh không còn muốn tôi tha thứ ngay lập tức.

Cũng không mong tôi quay đầu ngay lập tức.

Anh chỉ muốn đứng ở nơi tôi có thể nhìn thấy.

Giống như mẹ đã nói.

Nếu anh vẫn còn đứng ở chỗ cũ.

Thì hãy cho anh một cơ hội.

Một cơ hội cuối cùng.

Chương 12: Không Còn Là Chồng Em

Từ sau hôm đó.

Thẩm Nghiễn Từ thật sự trở thành khách quen của quán mì.

Bảy giờ sáng.

Anh đến.

Gọi một bát mì Dương Xuân.

Ăn xong trả tiền.

Rồi rời đi.

Không nhiều lời.

Không cố tình tiếp cận.

Cũng không nhắc đến chuyện quá khứ.

Giống như một người khách bình thường.

Nhưng cả con phố đều biết.

Anh không bình thường.

Dù sao.

Người đàn ông sở hữu khách sạn nổi tiếng nhất Giang Thành.

Ngày nào cũng xuất hiện ở một quán mì nhỏ.

Chỉ cần không mù cũng nhìn ra vấn đề.

Buổi sáng hôm đó.

Tôi đang bê mì ra bàn.

Một bà cụ quen thuộc lại cười híp mắt:

“Tiểu Lâm.”

“Cậu ấy lại tới rồi.”

Tôi không cần quay đầu cũng biết bà đang nói ai.

“Ừ.”

Tôi đặt bát mì xuống.

Bà cụ cười đầy ẩn ý.

“Người ta kiên trì ghê.”

Tôi không đáp.

Bởi vì bàn gần cửa sổ.

Thẩm Nghiễn Từ đang ngồi đó.

Lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Ánh nắng xuyên qua cửa kính.

Rơi xuống bờ vai anh.

Trong thoáng chốc.

Tôi bỗng nhớ tới rất nhiều năm trước.

Ngày đó.

Chúng tôi cũng từng ngồi cạnh cửa sổ như vậy.

Anh vừa ăn mì.

Vừa cười nói về tương lai.

Mà hiện tại.

Khoảng cách giữa chúng tôi.

Đã xa đến mức chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

Buổi chiều.

Ống nước trong bếp đột nhiên bị rò.

Nước chảy khắp sàn.

Tôi cúi xuống kiểm tra.

Loay hoay gần nửa tiếng vẫn không sửa được.

Đúng lúc ấy.

Một bàn tay bất ngờ chìa tới.

“Để anh.”

Tôi ngẩng đầu.

Thẩm Nghiễn Từ không biết đã đứng phía sau từ lúc nào.

Anh cởi áo vest.

Xắn tay áo sơ mi lên.

Sau đó ngồi xổm xuống.

Động tác rất thành thạo.

Mười phút sau.

Ống nước được sửa xong.

Tôi nhìn anh.

“Anh không cần làm vậy.”

Anh lau tay.

Khóe môi khẽ cong.

“Anh biết.”

“Nhưng nhìn thấy thì vẫn muốn giúp.”

Tôi im lặng.

Anh lại nói:

“Yên tâm.”

“Anh không tính tiền.”

Tôi suýt bật cười.

Nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.

Thẩm Nghiễn Từ nhìn thấy phản ứng ấy.

Ánh mắt hơi sáng lên.

Giống như người đi trong đêm quá lâu.

Cuối cùng cũng nhìn thấy một tia sáng.

Nhưng tôi nhanh chóng quay người.

Không cho anh thêm hy vọng.

Những ngày sau đó.

Anh vẫn xuất hiện.

Có hôm mang theo hộp dụng cụ.

Sửa lại cánh cửa bị lệch.

Có hôm giúp chuyển bao bột mì.

Có hôm thấy khách đông.

Liền chủ động bê bát.

Khách quen trong quán đều rất thích anh.

Một ông chú còn trêu:

“Thẩm tổng.”

“Hay cậu tới đây làm công luôn đi.”

Anh bật cười.

“Chỉ cần bà chủ chịu nhận.”

Tôi giả vờ không nghe thấy.

Nhưng Chu Mạn thì sắp cười chết.

Buổi tối.

Sau khi đóng cửa.

Cô ấy chống cằm nhìn tôi.

“Thật sự không mềm lòng chút nào?”

Tôi lau bàn.

“Không.”

“Xạo.”

Tôi ném khăn lau về phía cô ấy.

Chu Mạn né được.

Cười lớn.

“Vãn Vãn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...