Môi mím thành một đường thẳng.
Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy trong mắt anh ta một thứ cảm xúc.
Không phải hối hận.
Không phải chột dạ.
Mà là sự tức giận của kẻ bị bóc trần.
Giống như một tay săn thú đột nhiên phát hiện con mồi mà mình đuổi bắt bấy lâu nay quay đầu lại.
Và lộ ra hàm răng còn sắc nhọn hơn cả hắn.
“Thẩm Thanh Đàn.”
Giọng anh ta rất thấp.
Thấp đến mức gần như bị ép ra từ cổ họng.
“Em đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
“Anh đang đe dọa tôi?”
“Tôi không đe dọa em.”
Khóe môi anh ta nhếch lên.
“Tôi chỉ nhắc nhở em thôi.”
“Một người phụ nữ đã ly hôn.”
“Lại còn mang theo một công ty bị em làm cho tan nát.”
“Cuộc sống sau này sẽ không dễ chịu đâu.”
“Em suy nghĩ cho kỹ đi.”
Nói xong, anh ta xoay người đi về phía cửa.
Đi được hai bước.
Anh ta lại dừng lại.
Hơi nghiêng đầu.
Liếc tôi bằng khóe mắt.
“À phải rồi.”
Anh ta nói, giọng bỗng mang theo một tia cười đầy ẩn ý.
“Ba trăm nghìn mà bố em cho công ty vay trước đây, trên giấy vay nợ người vay là công ty, nhưng người bảo lãnh là tôi. Em biết điều đó có nghĩa là gì không?”
Tim tôi hụt mất một nhịp.
“Có nghĩa là nếu công ty mất khả năng thanh toán, thì ba trăm nghìn đó bố em tự gánh chịu tổn thất.”
Anh ta cười cười.
“Tôi không phải trả một xu nào.”
Khoảnh khắc cánh cửa kính khép lại sau lưng anh ta, cả phòng họp yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng hít thở của tôi.
Tôi ngồi trở lại ghế.
Hai tay khẽ run lên.
Hợp đồng vay tiền.
Bản hợp đồng vay ba trăm nghìn đó là do Phương Viễn Châu tự tay soạn thảo.
Khi ấy anh ta nói người vay là công ty, công ty sẽ hoàn trả, còn anh ta với tư cách người bảo lãnh chỉ ký tên cho đủ thủ tục.
Bố tôi, Thẩm Bồi Nguyên, không suy nghĩ nhiều.
Ông cho rằng con rể là người một nhà, dù thế nào cũng không thể hại cha vợ.
Vì vậy đã ký tên.
Nhưng bây giờ, bản hợp đồng đó lại trở thành một quân bài trong tay Phương Viễn Châu.
Nếu công ty bị anh ta phá cho sụp đổ, thì ba trăm nghìn của bố tôi thật sự sẽ mất trắng.
Tôi ghi nhớ chuyện này trong lòng.
Sau đó cầm điện thoại gọi cho luật sư Triệu.
Nghe tôi kể xong, luật sư Triệu im lặng một lúc rồi nói:
“Ý đồ của chồng cô rất rõ ràng. Anh ta biết trong tay cô đang nắm chứng cứ chiếm đoạt tài sản công ty, cho nên cũng đang tìm điểm yếu của cô. Khoản tiền bố cô cho vay, nếu điều khoản bảo lãnh quy định không rõ ràng, quả thực có nguy cơ bị lợi dụng. Nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Nhưng nếu anh ta thật sự muốn làm công ty phá sản để trốn tránh nghĩa vụ trả nợ, vậy càng chứng minh rõ hành vi cố ý gây tổn hại đến lợi ích công ty. Trên tòa, điều đó có lợi cho cô. Hơn nữa, nếu công ty thật sự bước vào quá trình thanh lý phá sản, hơn một triệu mà anh ta đã chuyển đi cũng sẽ bị truy hồi.”
Cúp điện thoại.
Tôi đi đến bên cửa sổ.
Nhìn dòng xe cộ tấp nập dưới đường.
Phương Viễn Châu.
Anh muốn đấu với tôi.
Được.
Tôi theo đến cùng.
Tối hôm đó.
Tôi nhận được cuộc gọi thứ hai từ mẹ chồng, Lưu Huệ Trân.
Lần này, giọng bà không còn là kiểu khuyên can hòa giải cẩn thận như trước.
Mà là một lời van xin nghẹn ngào.
“Thanh Đàn, coi như mẹ cầu xin con được không? Đừng làm lớn chuyện nữa. Viễn Châu về nhà nóng nảy lắm, còn đập cả bàn trà trong phòng khách. Chuyện làm ăn bên phía Viễn Dương cũng bị con làm cho rối tung cả lên. Dù sao chúng ta cũng là người một nhà, có chuyện gì không thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng sao?”
“Mẹ.”
Tôi nói rất khẽ.
“Mẹ trả lời con một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Năm năm qua, mẹ có biết hai cha con họ đang tính kế con không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Sự im lặng ấy còn vang dội hơn bất kỳ câu trả lời nào.
“Con hiểu rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)