20px

Tôi nói.

Sau đó cúp máy.

08

Ngày thứ năm.

Mọi chuyện có tiến triển mới.

Luật sư Triệu gọi điện báo cho tôi.

Cô ấy đã thay tôi nộp đơn ly hôn và đơn yêu cầu bảo toàn tài sản lên tòa án.

Tòa đã thụ lý.

Tốc độ ban hành quyết định bảo toàn còn nhanh hơn dự đoán của cô ấy.

Có lẽ vì chứng cứ đầy đủ, thẩm phán nhìn rất rõ tình hình.

“Toàn bộ tài khoản ngân hàng liên quan, tài sản công ty và bất động sản đều đã bị phong tỏa.”

Luật sư Triệu nói trong điện thoại.

“Bao gồm tài khoản cá nhân của Phương Viễn Châu, cũng như phần tiền anh ta chuyển sang dưới tên Phương Viễn Dương và Lưu Huệ Trân. Tất cả đều nằm trong phạm vi bảo toàn.”

“Anh ta biết rồi sao?”

“Quyết định được tống đạt vào sáng nay.”

Luật sư Triệu nói.

“Tôi tin rằng bây giờ anh ta đã biết rồi.”

Quả nhiên.

Nửa tiếng sau, điện thoại của tôi bị các cuộc gọi từ Phương Viễn Châu oanh tạc liên tục.

Tôi không bắt máy cuộc nào.

Anh ta lại nhắn WeChat.

Giọng điệu từ tức giận ban đầu biến thành chửi bới mất kiểm soát.

Rồi từ chửi bới biến thành cầu xin hạ mình.

Cuối cùng lại trở thành một kiểu hoảng loạn mà tôi chưa từng thấy.

“Thanh Đàn, rốt cuộc em muốn thế nào? Em đóng băng tài khoản cá nhân của anh rồi, bây giờ anh đến tiền đổ xăng cũng không có!”

“Công ty là mạng sống của anh! Em không thể đối xử với anh như vậy!”

“Dù gì chúng ta cũng từng là vợ chồng, em nhất định phải đuổi tận giết tuyệt sao?”

Tôi nhìn từng tin nhắn.

Đọc hết từng dòng một.

Sau đó bật chế độ không làm phiền.

Phương Viễn Châu.

Anh nói công ty là mạng sống của anh.

Nhưng lúc anh chuyển dịch tài sản công ty, anh có từng nghĩ đó là tiền mồ hôi nước mắt của tôi không?

Lúc anh cùng bố mình chế giễu tôi trong phòng bệnh, anh có từng nghĩ tôi đã trả giá bao nhiêu vì anh không?

Lúc anh soạn thảo thỏa thuận ly hôn, chụp lén ảnh tôi để chuẩn bị bôi nhọ tôi, anh có từng nghĩ đến bốn chữ “vợ chồng một thời” không?

Anh không có.

Vậy hôm nay.

Anh cũng không xứng dùng bốn chữ đó để trói buộc tôi.

Buổi chiều.

Phương Viễn Dương cũng gọi điện cho tôi.

Người em chồng này bình thường gần như không có giao tiếp gì với tôi.

Mỗi lần lễ tết gặp mặt.

Anh ta luôn mang bộ dạng lêu lổng.

Ngồi ăn thì vắt chân chữ ngũ.

Đũa liên tục đảo qua đảo lại trong đĩa thức ăn.

Ăn xong lau miệng rồi bỏ đi.

Chưa từng rửa lấy một lần bát.

Vừa gọi tới.

Câu đầu tiên đã là chửi mắng.

“Thẩm Thanh Đàn, cô có bệnh à? Cô đóng băng tài khoản của anh tôi thì thôi đi, dựa vào cái gì mà đóng băng cả tài khoản của tôi?”

“Bởi vì trong tài khoản đứng tên anh.”

Tôi nói.

“Có bốn trăm hai mươi nghìn được chuyển từ công ty sang.”

“Đó là tiền ông đây cùng anh tôi hợp tác làm ăn!”

“Làm ăn gì?”

Đầu dây bên kia lập tức ấp úng.

“Cô… cô quản được chắc?”

“Phương Viễn Dương.”

Tôi nói, giọng bình tĩnh như mặt hồ.

“Công ty tư vấn đứng tên anh thành lập một năm rồi. Không nộp thuế. Không có nghiệp vụ. Nguồn tiền duy nhất là tiền chuyển từ tài khoản công ty của anh trai anh sang.”

“Anh nói xem.”

“Làm loại hình kinh doanh gì mà cần tới bốn trăm hai mươi nghìn?”

Anh ta không nói gì nữa.

“Còn nữa.”

“Công ty khác đứng tên anh có địa chỉ đăng ký giống hệt địa chỉ của công ty vỏ bọc Vĩnh Thái mà anh trai anh lập ra.”

“Anh mới là người kiểm soát thực tế của Vĩnh Thái đúng không?”

“Hợp đồng giả trị giá bốn trăm năm mươi nghìn đó là do anh và anh trai anh cùng ký đúng không?”

“Vớ vẩn! Cô có chứng cứ gì?”

“Chứng cứ đã được nộp cho tòa án rồi.”

Tôi nói.

“Anh cứ chờ nhận giấy triệu tập đi.”

Tôi cúp máy.

Chiều tối hôm đó.

Tôi trở về nhà bố mẹ.

Thẩm Bồi Nguyên và Cố Lan Chi sống trong một khu chung cư cũ ở phía bắc thành phố.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...