10

Anh cau mày.

“Em không phải đã chán anh rồi, tìm người đàn ông khác, lén lút tính toán rời khỏi anh sao?”

Tôi há hốc miệng.

“Không phải anh thích người khác rồi, không còn chịu nổi tôi nữa, muốn tìm cơ hội đuổi tôi ra khỏi nhà sao?”

Anh vô cùng khó hiểu nhìn tôi.

“Em đang nói gì vậy?”

Ánh mắt chất vấn của anh quá thẳng thắn, khiến tôi nhất thời cứng họng.

Vừa cố gắng tìm dòng bình luận, tôi vừa lắp bắp mở miệng.

“Không, không có sao?”

“Không có mà!”

Đám bình luận rải rác cũng hoang mang theo.

【Không phải… tình huống gì đây? Có đúng không vậy? Cốt truyện sao đột nhiên sụp thế này!】

【À, cốt truyện sụp à? Mới theo lần đầu, không hiểu chỗ nào sụp, nam nữ chính nói rõ hiểu lầm ra không phải tốt sao?】

【Lầu trên bị điên à? Đây căn bản không phải nam nữ chính, mà là nam chính với nữ phụ phiền phức thôi!】

【Bạn mới điên ấy, nhà ai nam chính ngày ngày si mê nữ phụ, chỉ hơi có biến động cảm xúc là ăn không ngon ngủ không yên chứ? Còn nữ phụ nhà ai bất kể làm gì cũng đều được nam chính bao dung mù quáng, cưng đến mức này hả?】

【Chuẩn rồi, cái gọi là nữ chính của mấy người đến giờ còn chẳng nói được mấy câu với nam chính, còn nữ phụ thì đã làm hết những chuyện nên làm và không nên làm với nam chính không biết bao nhiêu lần rồi! Ai đáng ship hơn, tôi liếc cái là biết!】

【Là vì cốt truyện… nói với mấy người cũng không hiểu nổi, tôi cạn lời rồi… loạn hết cả lên rồi!】

Bình luận loạn thành một đoàn, đầu óc tôi cũng loạn thành một đoàn.

Tình huống gì đây?

Cốt truyện sụp rồi?

Cố Tuân vẫn chưa nói mấy câu với nữ chính?

Nhưng ngày đó…

“Cái… cái ngày đó… cái cô nhân viên… làm đổ đồ của tôi…”

Tôi lắp bắp nói.

Dưới ánh mắt ngày càng khó tin của Cố Tuân.

Tôi cắn răng, từng chút từng chút cố nặn ra.

“Anh… không thích… sao?”

Kết quả anh tức đến bật cười.

“Chu Chỉ Nguyệt, rốt cuộc em có biết mình đang nói gì không?”

“Khoảng thời gian này công ty ngày nào cũng có nhân viên mới vào làm, anh còn chẳng biết người đó tên gì.”

“Điểm duy nhất anh có ấn tượng sâu nhất về cô ta, là cô ta làm đồ ăn của em bị đổ.”

“Nhưng cô ta đã chủ động nhận sai, cũng quét dọn sạch sẽ rồi, dù anh là tổng giám đốc công ty, cũng không có lý do gì để làm khó cô ta tiếp.”

“Hôm đó em bảo anh đừng quản em, đi xem cô ta, anh đã thấy rất khó hiểu rồi.

“Nhưng sao em lại nghĩ anh thích cô ta? Chỉ vì lúc đó dáng vẻ tủi thân của cô ta khiến người ta nhìn vào mềm lòng sao?”

“Giữa hai chuyện này có quan hệ gì? Hơn nữa chúng ta qua vài tháng nữa là có thể kết hôn rồi, anh đã đợi lâu như vậy để kết hôn với em, Chỉ Nguyệt, em nói xem, anh là bị điên à?”

Cố Tuân một hơi nói ra cả đống.

Đây vẫn là lần đầu tiên tôi nghe anh nói với tôi nhiều như vậy trong một lần.

Mỗi câu đều hợp tình hợp lý, đều có căn cứ vững vàng.

Tôi ngây người.

“Vậy thì, anh… anh thích em sao?”

Anh nhìn tôi, như thể đã kiệt sức.

“Ba mẹ em muốn em tìm hiểu anh ba năm rồi mới bàn chuyện kết hôn, thì anh sẽ ngoan ngoãn thể hiện trước mặt em suốt ba năm.”

“Anh nấu cơm cho em, đút cơm cho em, tắm cho em, rửa chân cho em, bưng trà rót nước, mát xa bóp chân… cả đời này anh chưa từng hầu hạ ai như vậy, chỉ riêng em là anh muốn hầu hạ, cũng thích hầu hạ em.”

“Em thích dáng vẻ đĩnh đạc của anh thì anh sẽ đĩnh đạc, em thích dáng vẻ vỡ vụn của anh thì anh sẽ vỡ vụn.”

“Anh chỉ là thích em thôi, còn chưa đủ rõ sao?”

Trong đầu tôi, như có từng đợt pháo hoa nổ tung.

Màn bình luận điên cuồng nhảy trước mắt cũng dần dần không còn nhìn rõ nữa.

Tôi dụi mắt.

Những dòng chữ dày đặc từng chút một trở nên mờ ảo, rất nhanh đã hoàn toàn tan biến.

Tôi dường như nghe thấy một âm thanh trống rỗng rất nhỏ, vô cùng cáu kỉnh.

“Phiền chết đi được, lại sập thêm một quyển nữa, thằng nam chính này đang làm cái gì vậy, a a a a a!”

Rồi sau đó lại không nghe thấy nữa.

Giống như ảo giác của tôi vậy.

11

Từ sau hôm đó, tôi không còn nhìn thấy những dòng bình luận kỳ quái nữa.

Nhưng đổi lại, tôi phải đối mặt trực diện với Cố Tuân.

Có lẽ anh thật sự cảm thấy oan ức nên nhất quyết kéo tôi tới công ty, đòi chứng minh bản thân trong sạch.

Văn phòng tổng giám đốc của anh rộng đến mức quá đáng.

Ngay cạnh cửa còn được ngăn riêng một phòng tiếp khách bằng kính trong suốt.

Nhân viên thư ký sẽ thay phiên nhau trực ở đó để tiện tiếp đón khách ghé thăm.

Mà hôm nay…

Người ngồi trực vừa khéo lại là cô gái tôi từng gặp trước đó.

Chính là nữ chính.

Tôi nhìn cô ấy đang chăm chú làm việc sau bàn máy tính, khóe môi hơi giật.

Đây mà là thế giới chỉ thuộc về hai người sao?

Cố Tuân đứng bên cạnh, ánh mắt liên tục liếc về phía phòng tiếp khách, như thể đang cố chứng minh điều gì đó với tôi.

Tôi giả vờ không hiểu.

Bình thản ngồi xuống chiếc ghế công thái học của anh.

“Chiếc ghế này không tệ nha.”

Tôi xoay tới xoay lui vài vòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...