Sau đó bất ngờ nhìn thấy dưới gầm bàn có vài chiếc hộp giữ nhiệt được xếp ngay ngắn.

Nhìn khá quen mắt.

Tôi cúi người kéo chúng ra.

“Ơ?”

Đúng lúc ấy, trợ lý của Cố Tuân gõ cửa bước vào.

Vừa nhìn thấy những chiếc hộp trong tay tôi, cậu ấy lập tức sững người.

Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Cố Tuân.

“Cố tổng…”

“Hôm nay vẫn dùng hộp giữ nhiệt này để chuẩn bị bữa trưa cho ngài chứ ạ?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã ngạc nhiên trước.

“Ngày nào anh ấy cũng dùng à?”

Trợ lý gãi đầu.

“Không phải cô dặn sao?”

“Cô nói sợ Cố tổng ăn uống thất thường ở công ty, cơm nguội sẽ không tốt cho dạ dày, nên bắt buộc mỗi ngày phải dùng hộp giữ nhiệt cô mua để đựng thức ăn.”

“…”

Tôi nói vậy lúc nào?

Tôi quay đầu nhìn Cố Tuân.

Lúc này mới phát hiện tai anh đã đỏ bừng từ lúc nào.

Thậm chí còn có xu hướng lan dần xuống cổ.

Tôi lập tức hiểu ra.

Suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

“Ừm.”

“Đúng rồi, cậu cứ mang đi đi.”

Vừa định đưa hộp cho trợ lý thì đã bị Cố Tuân chặn lại.

“Không cần.”

Anh cố giữ vẻ mặt bình tĩnh.

“Hôm nay chúng tôi ra ngoài ăn.”

Trợ lý lập tức hiểu ý.

“Vâng, Cố tổng.”

Nói xong liền thức thời rời đi.

Cửa vừa đóng lại.

Tôi đã chống cằm nhìn chằm chằm Cố Tuân.

“Cố tổng à…”

“Em thật sự không ngờ…”

Nhưng còn chưa kịp trêu tiếp.

Khuỷu tay tôi đã vô tình đụng vào con chuột máy tính.

Màn hình lập tức sáng lên.

Sắc mặt Cố Tuân thay đổi trong nháy mắt.

Anh gần như lao tới.

Nhưng đã muộn.

Hình nền máy tính hiện ra rõ ràng trước mắt tôi.

Là ảnh selfie cận mặt của tôi.

Loại cực kỳ cận mặt.

To đến mức gần như chiếm trọn màn hình.

“…”

Tôi nhớ rồi.

Đó là tấm ảnh tôi gửi cho anh vào những ngày đầu mới đính hôn.

Khi ấy còn ép anh phải khen đẹp.

Không ngờ anh lại lén dùng làm hình nền máy tính.

Tôi nhìn động tác đưa tay ra che màn hình rồi lại xấu hổ rụt về của anh.

Không nhịn được chớp mắt.

Sau đó thuận tay bấm chuột thêm một cái.

Máy tính được mở khóa.

Màn hình trình duyệt hiện ra ngay lập tức.

Dòng chữ đầu tiên đập vào mắt tôi là:

【Vị hôn thê dẫn đàn ông khác về nhà, tôi nên làm gì?】

“…”

Bên dưới là cả một hàng dài lịch sử tìm kiếm.

【Bạn gái quá thích xem trai đẹp trên mạng phải làm sao?】

【Nếu thay đổi phong cách theo gu bạn gái thích thì có tạo cảm giác mới mẻ được không?】

【Tại sao bạn gái đột nhiên không cho tôi xoa chân nữa?】

【Bạn gái không cần tôi chăm sóc nữa là có ý gì?】

【Bạn gái bắt đầu từ chối sự lấy lòng của tôi thì nên làm sao?】

【Vị hôn thê đột nhiên lạnh nhạt có phải không còn yêu tôi nữa không?】

【Nếu cô ấy không còn yêu tôi, sau khi kết hôn có thể yêu lại không?】

Một hàng dài kín màn hình.

Nhìn thế nào cũng giống nhật ký tâm lý của một người đàn ông bị tổn thương tình cảm.

Mà hiển nhiên Cố Tuân đã quên sạch chuyện này.

Nhìn màn hình máy tính bị mở ra trước mặt tôi.

Anh đứng cứng đờ tại chỗ.

Biểu cảm giống như tận thế vừa giáng xuống.

“Không phải…”

“Anh…”

Hai tay buông bên người của anh khẽ run lên.

Tôi cố nhịn.

Nhưng thật sự nhịn không nổi.

Cuối cùng vẫn bật cười.

Thôi vậy.

Không bắt nạt anh nữa.

Tôi chủ động nắm lấy tay anh.

Kéo người tới gần.

Sau đó ngước mắt nhìn anh.

“Ông xã.”

“Xin lỗi vì đã khiến anh suy nghĩ nhiều như vậy.”

“Tạp dề mới em mua cho anh thật ra đã giao đến từ lâu rồi.”

“Chỉ là em vẫn chưa lấy ra thôi.”

Cố Tuân ngẩn người.

“Tạp dề?”

Tôi gật đầu.

Cố ý kéo dài giọng.

“Đúng thế.”

“Chính là kiểu mà trước đây em thích nhất.”

Tôi cười híp mắt.

“Vậy tối nay…”

“Anh có muốn mặc cho em xem không?”

Vành tai vốn đã đỏ của Cố Tuân lập tức đỏ tới tận cổ.

Anh đứng thẳng người.

Ho khan liên tục.

“Đây… đây vẫn là công ty.”

Tôi đưa tay chọc nhẹ vào cơ bụng anh qua lớp áo sơ mi.

“Em biết.”

“Em chỉ hỏi trước thôi mà.”

Lần này Cố Tuân thật sự bị sặc.

Tối hôm đó.

Quan hệ giữa tôi và Cố Tuân cuối cùng cũng trở lại như trước.

Anh ngoan ngoãn mặc chiếc tạp dề mới.

Ngồi ở mép giường theo yêu cầu của tôi.

Có lẽ khoảng thời gian vừa rồi anh thật sự đã chăm chỉ tập luyện.

Vai rộng hơn.

Cơ ngực cũng săn chắc hơn.

Ngay cả đường nét cơ thể cũng đẹp mắt hơn trước rất nhiều.

Tôi đang vô cùng hài lòng thưởng thức thành quả của mình.

Thì những dòng bình luận quen thuộc lại đột nhiên xuất hiện.

【Ôi trời, tôi vừa mới vào thôi mà?】

【Mở màn đã kích thích thế này rồi sao?】

【Nam đẹp nữ xinh, tôi quyết định ở lại luôn!】

【Khoan đã, sao tự nhiên tắt đèn rồi?】

【Tôi là hội viên cao cấp đấy nhé! Có gì mà tôi không được xem chứ???】

Đùa à.

Chu Chỉ Nguyệt đâu phải thứ ai muốn xem là được xem.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...