“Đến cả nam đức cũng không biết.”
“Chàng không phải…không phải nam nhân đấy chứ?”
Trần Thăng lại bỏ đi nữa rồi!
Ta nhìn theo bóng lưng tức đến nghiến răng nghiến lợi của hắn.
Tri Xuân ghé lại gần.
“Tiểu thư.”
“Nô tỳ cảm thấy hắn đang chột dạ.”
Ta gật đầu.
Ta cũng nhìn ra rồi.
“Lần này hắn chắc phải muốn g /iết người thật rồi chứ?”
Xem ra Tri Xuân cũng ngứa tay rồi.
Người trong quân chúng ta khi hành quân đánh trận vẫn rất coi trọng quy củ.
Người khác không động thủ.
Thông thường chúng ta cũng không động thủ.
Nước lớn lễ nghi.
Lấy hòa khí làm trọng.
Cho nên mỗi lần ngứa tay muốn đánh người.
Ta đều sai người đi mắng đối phương trước.
Mắng đến khi bọn họ nổi nóng động thủ.
Sau đó ta lập tức xuất binh.
Lần này ta đã cố hết sức kích thích lòng tự tôn của Trần Thăng với tư cách một nam nhân rồi!
Buổi tối.
Ta đổi mấy tư thế nằm ngủ khác nhau.
Vậy mà vẫn không đợi được s/át thủ.
Ngày hôm sau lúc ra ngoài.
Trên đường ta gặp một tráng hán.
Giữa trời đông giá rét.
Hắn đứng chặn trước mặt ta.
Đột nhiên mở tung áo choàng.
Để lộ toàn bộ khối cơ bắp bên trong.
Trên mặt hắn tràn đầy vẻ đắc ý.
Cằm hơi ngẩng lên.
Ánh mắt ta quét xuống dưới một cái.
Lập tức tung một cước đá tới.
“A!!!”
Tráng hán ngã vật xuống đất.
Gương mặt lập tức chuyển sang màu gan lợn.
Đợi đến khi Trần Thăng dẫn theo một đám người xuất hiện, tên tráng hán kia đã đau đến ngất xỉu từ lâu rồi.
“Giang Nhu, nàng lại dám tư thông với nam nhân giữa thanh thiên bạch nhật như vậy, nàng…”
Hắn thuận theo ánh mắt của ta nhìn xuống người đang nằm trên đất.
Lại nhìn sang ta.
“Các ngươi… các ngươi chẳng lẽ định làm chuyện đó ngay tại đây…”
Những lời phía sau hắn không bịa tiếp được nữa.
Bởi vì người của nha môn đã tiến lên kiểm tra một chút.
“Thế tử gia.”
“Bên dưới nát rồi.”
Toàn thân Trần Thăng lập tức run lên.
Hai chân không ngừng phát run.
Ta hiểu mà.
Rất nhiều người sau khi nhìn thấy ta cũng đều như vậy.
14
Trần Thăng yên ổn được mấy ngày.
Cho đến hôm nay.
Một thiếp thất nào đó vô tình phát hiện hắn không có tử tôn căn (giống thái giám).
Tiếng thét kia vừa vang lên.
Đã gọi tới hơn nửa Hầu phủ.
Hầu gia và Hầu phu nhân nhìn nhau.
Dù nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi.
Đứa con trai đang yên đang lành mà bọn họ nuôi lớn.
Sao tự dưng lại hỏng rồi?
Rõ ràng hắn có tới mười hai phòng thiếp thất.
Rõ ràng còn có thiếp thất mang thai nữa cơ mà.
Trần Thăng lại vô cùng bình tĩnh.
Hắn nhìn về phía ta đang đứng trong đám người.
“Giang Nhu.”
“Nàng là mật thám do kinh thành phái tới đúng không?”
“Nghĩa phụ ta từng nói.”
“Nữ nhi Giang gia, Giang Miên thì đ/ộc á/c, còn Giang Nhu thì ôn thuận.”
“Nếu không phải vì nàng là Giang Nhu, ta tuyệt đối sẽ không cưới nàng.”
“Nàng chắc chắn không phải nàng ấy.”
Hầu phu nhân đột nhiên hét lên một tiếng.
“Con trai!”
“Chuyện này… chuyện này rốt cuộc là thế nào?”
“Là kẻ trời đánh nào làm ra chuyện thất đức như vậy?”
“Lại khiến người ta đoạn tử tuyệt tôn!”
Sắc mặt Trần Thăng trở nên âm trầm.
Hắn đưa tay lên cằm, nắm lấy mép của một lớp da mỏng rồi mạnh tay kéo lên.
Ngay trước ánh mắt kinh hãi của mọi người, một lớp mặt nạ da người bị hắn lột xuống.
Khuôn mặt lộ ra phía dưới trắng bệch, âm u và lạnh lẽo.
Hoàn toàn khác với dung mạo của Trần Thăng mà mọi người vẫn quen thuộc.
Hầu phu nhân lập tức mềm nhũn ngã phịch xuống đất.
“A!”
“Con trai ta đâu?”
“Con trai ta đang ở đâu?”
Đôi mắt bà ta đỏ ngầu, cả người gần như phát điên.
Bà ta không dám tin người đứng trước mặt mình lại không phải Trần Thăng.
Ngay khi bà ta gào khóc lao về phía trước, muốn túm lấy người kia để hỏi cho rõ.
Một tên hắc y nhân đã tung một cước đá văng bà ta ra ngoài.
Trong chớp mắt.
Trong phòng xuất hiện thêm năm tên hắc y nhân.
Người giả mạo Trần Thăng ung dung chỉnh lại vạt áo bị nhăn.
Sau đó cúi đầu nhìn xuống tấm mặt nạ da người dưới đất.
Đó chính là lớp da mặt hắn vẫn luôn dùng để giả làm Trần Thăng suốt hơn một năm qua.
Hắn nhấc chân lên.
Rồi chậm rãi giẫm mạnh lên tấm mặt nạ ấy.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười tàn nhẫn.
“C /hết rồi.”
“Con trai các người đã c /hết từ lâu rồi.”
“Hiện giờ cũng chỉ còn lại lớp da mặt này còn có chút giá trị sử dụng mà thôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)