20px

Nghe thấy câu đó.

Hầu phu nhân như bị sét đánh ngang tai.

Bà ta không chịu nổi cú sốc quá lớn.

Hai mắt trợn ngược.

Lập tức ngất lịm ngay tại chỗ.

Hầu gia vẫn cố gắng giữ bình tĩnh hơn bà ta.

Nhưng hai bàn tay buông bên người vẫn run lên không ngừng.

Hầu gia nhắm mắt lại.

Khi mở mắt lần nữa, dường như chỉ trong khoảnh khắc ấy ông đã già đi cả chục tuổi.

Ông nhìn chằm chằm người đang đứng trước mặt rồi chậm rãi hỏi:

“Hơn một năm trước, ngươi đã thay thế thân phận của con trai ta, đúng không?”

“Nói cách khác…”

“Thăng nhi của ta khi đó đã c /hết ở bên ngoài rồi, phải không?”

Kẻ giả mạo cười khẩy một tiếng.

“Xem ra cũng không ngu ngốc đến mức hết thuốc chữa.”

“Đáng tiếc…”

“Ngươi nhận ra quá muộn rồi.”

Hắn giơ hổ phù trong tay lên.

“Hổ phù điều động Trần gia quân mà các ngươi luôn cất giấu, cuối cùng vẫn rơi vào tay ta.”

“Từ hôm nay trở đi, toàn bộ Trần gia quân đều sẽ phải nghe theo hiệu lệnh của ta.”

“Lão già nhà ngươi đúng là giấu thứ này rất kỹ.”

“Nhưng cuối cùng vẫn bị ta tìm ra được.”

Nói đến đây, trong mắt hắn hiện lên vẻ điên cuồng.

“Còn ta…”

“Ta sẽ dẫn quân vào kinh.”

“Ta sẽ báo thù cho nghĩa phụ của ta!”

Nghe đến đó.

Ta thực sự không nhịn nổi nữa.

Bật cười thành tiếng.

15

“Ngươi cười cái gì?”

Sắc mặt tên giả mạo Trần Thăng lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

Hắn hung hăng trừng mắt nhìn ta.

“Đều là do ngươi phá hỏng kế hoạch của ta!”

“Nếu không có ngươi nhúng tay, ta còn có thể tiếp tục chuẩn bị thêm rất nhiều bạc và binh mã.

“Nói đi!”

“Ngươi đã giấu Giang Nhu thật ở đâu rồi?”

Ta hơi ngẩn người.

Hắn vẫn cho rằng ta không phải Giang Nhu?

Tên giả mạo kia nghiến răng nói tiếp:

“Nghĩa phụ ta từng nói rồi.”

“Ông ấy rất thích kiểu nữ nhân dịu dàng, ngoan ngoãn như Giang Nhu.”

“Ta vốn định đưa nàng ấy vào kinh.”

“Để nàng ấy trở thành phu nhân của nghĩa phụ.”

Hắn cười đầy điên cuồng:

“Cho dù nghĩa phụ đã c /hết.”

“Nàng ấy cũng phải gả cho nghĩa phụ!”

Ta nghiêng đầu nhìn hắn.

Chớp chớp mắt.

Sau đó đưa tay chỉ vào chính mình.

“Khoan đã.

“Ý ngươi là…”

“Ngươi muốn báo thù cho nghĩa phụ ngươi?”

“Mà ngươi lại không biết…”

“Người g /iết nghĩa phụ ngươi chính là ta?”

Kẻ giả mạo Trần Thăng lập tức sững sờ.

Hắn nhìn chằm chằm ta hồi lâu.

Trong mắt tràn ngập nghi ngờ và không thể tin nổi.

“Không thể nào!”

“Ngươi chỉ là một nữ nhân có sức lực lớn hơn người thường một chút mà thôi.”

“Làm sao có thể g /iết được nghĩa phụ ta?”

Ta suy nghĩ một lát.

Sau đó nghiêm túc gật đầu.

Hình như…

Ta nên chứng minh cho hắn xem một chút.

Vì thế ánh mắt ta chậm rãi chuyển sang mấy tên hắc y nhân đang đứng bên cạnh hắn.

Tên hắc y nhân kia vừa mới ngẩng đầu nhìn ta một cái.

Chỉ trong chớp mắt, ta đã xuất hiện trước mặt hắn.

Giữa lúc hắn còn đang trợn mắt kinh hãi, ta đã tung một cước đá thẳng vào người hắn.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Ngay cả xà ngang trên mái nhà cũng rung lên bần bật.

Mọi người vội vàng nhìn theo.

Chỉ thấy tên hắc y nhân đã phun ra một ngụm m /áu lớn, cả người bị đá xuyên qua căn phòng bên cạnh.

Trên bức tường đối diện còn xuất hiện nguyên một lỗ thủng hình người.

Sắc mặt kẻ giả mạo Trần Thăng lập tức trắng bệch.

Môi hắn run run nhìn ta.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”

“Ta đã nói rồi mà.”

“Người ngươi muốn báo thù chính là ta.”

“Nghĩa phụ ngươi, Hạ Lâm Duệ, là do chính tay ta g /iết.”

Lần này hắn không phản bác nữa.

Mà trực tiếp ngã ngồi xuống đất.

Nhưng ngay sau đó lại đột ngột ngẩng đầu lên.

“Không thể nào!

“Rõ ràng là Cấm Vệ quân dưới trướng Thái tử Tiêu Hành g /iết ông ấy.”

“Ồ.”

“Là vì Tiêu Hành cảm thấy một cô nương như ta không nên dính quá nhiều m /áu tanh mà thôi.”

“Vậy cũng không thể nào!”

“Nghĩa phụ ta từng nói ngươi rất dịu dàng.”

Ta gật đầu.

“Vậy thì đúng là hiểu lầm lớn rồi.”

“Bộ phận nam nhân của Hạ Lâm Duệ là do chính tay ta bóp nát.”

“Chỉ là sau đó tỷ tỷ ta muốn che giấu chân tướng nên mới dùng kéo cắt xuống, tạo hiện trường giả mà thôi.”

“Lúc đó Hạ Lâm Duệ đang hôn mê.”

“Có lẽ ông ta cũng không biết chuyện này.”

“Nhưng không sao.”

“Trước khi ông ta c /hết, ta đã nói cho ông ta biết rồi.”

“Nếu không tin thì xuống âm phủ hỏi chính ông ta đi.”

16

Toàn thân nghĩa tử của Hạ Lâm Duệ run lên không ngừng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...