Phụ thân trầm mặc hồi lâu, cuối cùng đành thở dài.
Tần độc y để lại một phương thuốc: “Tối nay ngâm thuốc ép độc, nếu hắn chịu đựng được, sẽ tỉnh. Nếu không qua khỏi, chuẩn bị hậu sự.”
Đêm đó, đích thân ta canh giữ bên cạnh thùng tắm. Hơi nước mờ mịt, trên ngực Tạ Hành Chu chằng chịt những vết sẹo cũ. Ta ấn chặt huyệt vị của hắn, từng mũi châm găm xuống. Gân xanh trên trán hắn nổi hằn, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
Vậy mà hắn vẫn chưa tỉnh.
Ta cúi người, thì thầm bên tai hắn: “Tạ Hành Chu, kẻ hại chàng vẫn sống sờ sờ ra đó. Tước vị của chàng, Tạ gia mà mẫu thân chàng để lại, sắp trở thành của người khác rồi.”
Mặt nước bỗng nhiên khẽ rung động.
Ta nói tiếp: “Còn ta nữa. Hoàng hậu bắt ta gả đến đây, không phải để ta sống, mà muốn ta cùng chết với chàng. Chàng mà không tỉnh, ta đành tự mình trốn đi thôi.”
Lời vừa dứt.
Một bàn tay lạnh lẽo đột ngột nắm lấy cổ tay ta.
Tạ Hành Chu mở mắt. Đôi mắt ấy sâu thẳm đến đáng sợ, chẳng có nửa điểm giống một kẻ đã hôn mê ba năm.
“Thẩm Minh Thù, đừng gọi Tiêu Nghiễn nữa.”
Cả người ta cứng đờ. Hắn gằn từng chữ:
“Người đàn ông nàng tìm suốt ba năm, chính là đương kim Bệ hạ.”
“Và chính tay hắn đã ban hôn nàng cho ta.”
Ngói trên mái nhà khẽ động. Ánh mắt Tạ Hành Chu lạnh toát, hắn kéo mạnh ta ra phía sau:
“Đừng lên tiếng. Người của Hoàng hậu đến rồi.”
“Kẻ ra tay tối nay không chỉ đến để đưa ta lên đường. Mà là muốn chúng ta hợp táng.”
Chương 7
Ngọn đèn trong phòng bị gió thổi lay lắt. Bị Tạ Hành Chu kéo ra sau giường, tim ta đập mạnh như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Cái bóng ngoài cửa sổ men theo góc hiên di chuyển. Rất nhẹ. Nếu không có Tạ Hành Chu nhắc nhở, ta căn bản không thể nhận ra.
Ta hạ giọng: “Chàng vừa tỉnh, có cử động được không?”
Tạ Hành Chu liếc ta một cái: “Không thể.
”
Ta: “…”
Hắn dường như nhìn thấu tâm tư của ta, nhạt giọng đáp: “Cú kéo ban nãy, là ta cố nghiến răng gắng sức đấy.”
Giấy dán cửa sổ bị chọc thủng, một luồng khói xanh nhạt luồn vào. Ta lập tức nín thở, dùng khăn ướt bịt kín mũi miệng.
Tạ Hành Chu khẽ nói: “Ngăn thứ ba đầu giường, có đoản kiếm.”
Ta nhanh chóng sờ thấy hộp gỗ, rút thanh đoản kiếm ra. Giây tiếp theo, cửa sổ bị đẩy tung từ bên ngoài. Tên hắc y nhân lộn nhào vào phòng. Hắn vừa tiếp đất, đã bị bột thuốc ta rắc làm mờ mắt. Thanh Nhạn dẫn theo ám vệ xông vào, đè gục hắn xuống sàn.
Lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm. Tạ Hành Chu tựa vào thành thùng tắm, sắc mặt trắng nhợt như trong suốt. Nhưng ánh mắt hắn lại cực kỳ lạnh lùng: “Lục soát.”
Ám vệ lục ra từ người hắc y nhân một lọ sứ nhỏ. Ta mở ra ngửi thử. Tỏa Hồn Thanh. Lại còn là mẫu độc có độc tính mạnh nhất. Nếu vừa rồi hít phải làn khói kia, cả ta và Tạ Hành Chu đều sẽ đứt bóng trong giấc ngủ.
Thanh Nhạn tức giận đến giọng cũng run rẩy: “Hoàng hậu nương nương quá tàn độc rồi!”
Tạ Hành Chu ho nhẹ một tiếng: “Nàng ta không tàn độc, nàng ta chỉ đang sợ.”
Ta quay sang nhìn hắn: “Sợ gì?”
“Sợ Bệ hạ nhận ra nàng.”
Hắn tựa vào thành thùng tắm, hơi thở không vững nhưng ánh mắt vẫn ghim chặt lấy ta: “Tiêu Nghiễn là hóa danh của Bệ hạ trước khi đăng cơ. Năm xảy ra thủy tai ở Giang Nam, ngài ấy vẫn là Tam hoàng tử, phụng mật chỉ xuống nam điều tra tham ô.”
Đầu ngón tay ta dần lạnh ngắt: “Chàng biết từ sớm rồi sao?”
“Trước khi trúng độc, ta từng điều tra vụ án muối ở Giang Nam, cũng tra ra được Tam hoàng tử từng mất tích ở Giang Nam vài tháng.” Hắn khựng lại một nhịp. “Sau này ta hôn mê, thỉnh thoảng có lúc tỉnh táo, nghe thấy Hoàng hậu đến thăm. Nàng ta nói, Bệ hạ đêm đêm đều gọi tên A Lê, nhưng A Lê đã chết ở Giang Nam rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)