“Được. Nhưng cậu nghe rõ đây.”
“Một, từ bây giờ không ăn bất kỳ thứ gì anh ta đưa.”
“Hai, không ở một mình với anh ta trong không gian kín quá lâu.”
“Ba, mở ghi âm mọi lúc.”
“Bốn, tớ sẽ liên hệ bác sĩ và trung tâm kiểm nghiệm đáng tin cậy cho cậu.”
“Năm, sáng mai tớ đến đón cậu.”
Tôi ừ một tiếng.
“Tô Mạn.”
“Sao?”
“Đừng để anh ta chết quá dễ.”
Tô Mạn lạnh giọng.
“Loại người này, chết là nhẹ.”
Sáng hôm sau, tôi giả vờ như không biết gì.
Chu Văn Bân vẫn dậy nấu cơm.
Tôi rửa mặt xong, bước ra phòng khách.
Anh đặt bữa sáng lên bàn.
Cháo trắng.
Trứng chiên.
Một ly sữa.
“Hôm qua em mệt, sáng nay ăn nhẹ thôi.”
Tôi nhìn ly sữa.
Trong đầu lại hiện lên bốn chữ kia.
Đổi cách khác.
Tôi cầm ly sữa lên, mỉm cười.
“Anh uống một ngụm trước đi.”
Chu Văn Bân khựng lại.
“Tự nhiên bảo anh uống làm gì?”
“Em muốn biết có nóng không.”
Tôi nhìn anh, nụ cười không đổi.
“Anh không muốn uống à?”
Anh lập tức cười.
“Sao lại không muốn.”
Anh nhận lấy ly sữa, uống một ngụm.
Tôi nhìn yết hầu anh chuyển động.
Sau đó mới nhận lại.
Nhưng tôi không uống.
Tôi đặt ly sữa xuống, nói:
“Em không muốn uống sữa nữa, hơi ngán.”
Sắc mặt anh cứng trong chớp mắt.
Rất nhanh lại bình thường.
“Vậy ăn cháo.”
Tôi múc một thìa cháo, lại đưa đến trước mặt anh.
“Anh nếm thử đi, hình như hơi mặn.”
Lần này, nụ cười của Chu Văn Bân không giữ nổi nữa.
“Hứa Du, em sao vậy?”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
“Em sao cơ?”
“Em đang nghi ngờ anh à?”
“Anh nghĩ nhiều rồi.”
Tôi đặt thìa xuống.
“Chỉ là hôm qua thấy Lị Lị nằm trong bệnh viện, em hơi sợ.”
“Dù sao thứ cô ấy ăn là cơm anh nấu.”
Mắt Chu Văn Bân trầm xuống.
“Anh đã nói rồi, chuyện của cô ta không liên quan đến anh.”
“Nhưng người ngoài không nghĩ vậy.”
Tôi cố ý thở dài.
“Cả văn phòng đều biết rồi.”
“Hôm qua còn có người bảo em nên báo cảnh sát.”
Bàn tay Chu Văn Bân đặt trên bàn đột nhiên siết lại.
Tôi thấy rõ gân xanh nổi trên mu bàn tay anh.
“Vậy em nghĩ sao?”
“Em đương nhiên tin anh.”
Tôi nở nụ cười dịu dàng nhất có thể.
“Nhưng tin anh là một chuyện, người khác có tin hay không là chuyện khác.”
“Nếu kết quả kiểm nghiệm thức ăn không có vấn đề, mọi người sẽ ngậm miệng thôi.”
Anh bỗng ngẩng đầu.
“Em mang thức ăn đi kiểm nghiệm?”
Tôi nhìn vẻ mặt anh.
Cuối cùng cũng thấy một vết nứt rõ ràng trên chiếc mặt nạ người chồng tốt.
Tôi giả vờ kinh ngạc.
“Đúng vậy. Em chưa nói với anh sao?”
Chu Văn Bân đứng bật dậy.
“Hứa Du, em làm vậy là đang sỉ nhục anh!”
“Anh mỗi ngày cực khổ nấu cơm cho em, em lại mang đi kiểm nghiệm?”
“Em xem anh là gì?”
Tôi nhìn anh nổi giận.
Lòng lại bình tĩnh lạ thường.
“Anh kích động như vậy làm gì?”
“Nếu không có vấn đề, kiểm nghiệm chẳng phải càng chứng minh anh trong sạch sao?”
Anh cứng họng.
Tôi cầm túi xách đứng dậy.
“Em đi làm đây.”
Trước khi ra cửa, tôi quay đầu lại.
“À đúng rồi, hôm nay anh không cần mang cơm đến nữa.”
“Em sẽ ăn cùng đồng nghiệp.”
Nói xong, tôi đóng cửa lại.
Trong khoảnh khắc cửa khép lại, nụ cười trên mặt tôi biến mất sạch sẽ.
Tôi đi thang máy xuống tầng một.
Tô Mạn đang đợi dưới lầu.
Vừa lên xe, chân tôi mềm nhũn.
Tô Mạn đưa cho tôi một chai nước chưa mở nắp.
“Uống đi.”
Tôi nhận lấy, tay vẫn run.
“Tớ thấy anh ta sắp không nhịn nổi nữa rồi.”
Tô Mạn liếc tôi.
“Rất tốt.”
“Người nóng ruột sẽ phạm sai lầm.”
“Bây giờ chúng ta đến trung tâm kiểm nghiệm.”
Kết quả kiểm nghiệm ra nhanh hơn tôi tưởng.
Trong canh và món thịt bò đều phát hiện thành phần thuốc cấm gây tổn thương gan khi hấp thụ lâu dài.
Không phải loại phổ biến.
Không màu, mùi rất nhẹ.
Nếu dùng trong món ăn đậm vị, gần như không thể phát hiện.
Tôi cầm báo cáo, tay lạnh ngắt.
Tô Mạn đọc xong, sắc mặt cũng trầm xuống.
“Đây không phải sơ suất.”
“Là cố ý.”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Báo cảnh sát.”
06
Cảnh sát lập án rất nhanh.
Bởi vì nạn nhân thực tế đã xuất hiện.
Vương Lị nằm trong bệnh viện, chỉ số chức năng gan bất thường nghiêm trọng.
Mẫu thức ăn có thành phần độc hại.
Tin nhắn có nội dung bàn bạc rõ ràng.
Hợp đồng bảo hiểm có động cơ tài chính.
Tất cả giống như những mảnh gạch đầu tiên trong một bức tường.
Nhưng tôi biết, muốn đè chết Chu Văn Bân, chỉ như vậy vẫn chưa đủ.
Tôi cần bức tường ấy sập xuống ngay trên đầu anh ta.
Cảnh sát đề nghị tôi phối hợp.
Tôi đồng ý.
Tối hôm đó, tôi trở về nhà.
Trước khi vào cửa, trong túi áo tôi đã mở thiết bị ghi âm.
Chu Văn Bân ngồi trong phòng khách.
Trên bàn là hộp cơm giữ nhiệt bị mở ra.
Có lẽ anh ta đã biết tôi không ăn.
Vừa thấy tôi, anh ta đứng lên.
“Hứa Du, chúng ta nói chuyện.”
Tôi đóng cửa.
“Được.”
Anh ta nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt không còn dịu dàng như trước.
“Em thật sự mang cơm đi kiểm nghiệm?”
“Ừ.”
“Kết quả thế nào?”
Tôi đặt túi xách xuống.
“Anh sợ kết quả thế nào?”
Chu Văn Bân cười lạnh.
“Anh có gì phải sợ?”
“Anh chỉ thấy thất vọng.”
“Vợ chồng với nhau mấy năm, em lại vì một người ngoài mà nghi ngờ anh.”
“Người ngoài?”
Tôi chậm rãi lặp lại hai chữ ấy.
“Vương Lị ăn đồ anh nấu đến mức nằm viện. Trong mắt anh, cô ấy chỉ là người ngoài thôi sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)