20px

“Khi lần đầu tiên đến nơi này.”

“Trên thuyền.”

“Ta từng nghĩ.”

“Người nữ tử đầu tiên ta gặp sẽ là ý trung nhân của ta.”

“Nhưng trên đường đi.”

“Ta gặp hết người này đến người khác.”

“Trong lòng lại luôn nghĩ.”

“Không phải người này.”

“Cũng không phải người kia.”

“Về sau.”

“Ngay cả chính ta cũng bật cười.”

“Rõ ràng tự đặt ra quy tắc.”

“Lại hết lần này đến lần khác phủ nhận nó.”

“Giống như trò trẻ con vậy.”

“Cho nên ta từ bỏ trò chơi ấy.”

“Thế nhưng.”

“Khi nhìn thấy nàng.”

“Ta đột nhiên cảm thấy.”

“Chính là người này.”

“Đây chính là ý trung nhân của ta.”

“Thì ra khi thích một người.”

“Người ta sẽ tự tìm lý do cho chính mình.”

“Nàng không phải người đầu tiên ta nhìn thấy.”

“Nhưng nhất định là người đầu tiên lọt vào lòng ta.”

“Nếu nhất định phải nói.”

“Ta thích một điều gì đó cụ thể trên nàng…”

“Thì ta thích đôi mắt của nàng.”

“Giống như mắt phượng hoàng.”

“Đẹp vô cùng.”

15

Giống như phượng hoàng.

Đẹp đến kinh tâm động phách.

Đó là lời chàng đã từng nói ở kiếp trước.

Đến lúc này.

Ta mới hoàn toàn tin rằng.

Đó chính là suy nghĩ chân thật và thuần túy nhất trong lòng chàng.

Tống Hằng Lâm của tuổi mười mấy.

Và Tống Hằng Lâm của tuổi hai mươi mấy.

Đều giống nhau.

Đều thích đôi mắt của ta.

Đều nhất kiến chung tình với ta.

Chúng ta hợp bát tự.

Rồi bắt đầu chuẩn bị thành thân.

Phụ mẫu rất không vui.

Bọn họ cảm thấy mình đã nhượng bộ đủ rồi.

Đã đồng ý cho ta chống đỡ gia nghiệp, chiêu tế vào nhà.

Vậy mà ta vẫn muốn xuất giá.

Bọn họ tìm cách thuyết phục Tống Hằng Lâm làm người ở rể.

Khi xem thường ta.

Bọn họ cảm thấy ta xuất giá cũng là trèo cao.

Đến khi coi trọng ta rồi.

Bọn họ vẫn muốn mọi chuyện phải theo ý mình.

Mà ta.

Vẫn chỉ có một câu.

Không phải bọn họ muốn bắt đầu là bắt đầu.

Muốn dừng lại là dừng lại.

Muốn ta thế nào thì ta phải thế ấy.

Kiếp trước.

Ta đã sống rất lâu.

Từng yêu.

Từng hận.

Từng cố chấp.

Từng buông bỏ.

Từng sống.

Cũng từng chết.

Ta đã không còn để tâm đến suy nghĩ của bọn họ nữa.

Trong dòng sông dài của thời gian.

Bóng dáng của bọn họ đã trở nên mờ nhạt.

Mờ nhạt đến mức.

Ta có thể hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của họ.

Ta lạnh lùng nói:

“Ta nhất định sẽ xuất giá.”

“Nếu các người không đồng ý.”

“Vậy cũng không cần đến uống rượu mừng.”

“Ta sẽ coi như mình là cô nhi.”

“Con muốn phản rồi phải không?”

Phụ mẫu giận dữ.

Ta tiếp tục nói:

“Các người có thể để muội muội chiêu tế.”

“Ta thấy nó rất bằng lòng.

Phụ mẫu tức giận đáp:

“Bản lĩnh của muội muội con thế nào chẳng lẽ con không biết?”

“Nó có thể chống đỡ được gia nghiệp gì chứ?”

Muội muội nghe thấy.

Nàng đứng ngoài cửa.

Đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ.

Nhưng hiếm có lần nào không làm ầm lên.

Chỉ lặng lẽ đứng đó nhìn.

Cố gắng kìm nén không để nước mắt rơi xuống.

Phụ mẫu có chút hoảng hốt.

“Mộng Chi…”

Muội muội xoay người bỏ đi.

Không khóc.

Không chạy.

Chỉ lặng lẽ rời đi như vậy.

Ta khẽ thở dài.

“Cứ như thế đi.”

“Gia nghiệp các người muốn cho ai thì cho người đó.”

“Cho ta bao nhiêu.”

“Sau này ta sẽ phụng dưỡng các người bấy nhiêu.”

“Không cho cũng chẳng sao.”

“Chỉ cần đừng đến tìm ta.”

“Nếu chọc giận ta.”

“Nuốt trọn chút gia nghiệp này cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.”

Phụ mẫu giận mà không dám nói.

Bọn họ cảm nhận được sự thờ ơ của ta.

Cũng nhận ra những lời ta nói đều là thật.

Đột nhiên.

Bọn họ mềm giọng xuống.

Ngoan ngoãn bàn bạc ngày thành thân với nhà họ Tống.

Giữa phụ mẫu và hài tử.

Đôi khi thật sự giống như chiếc bập bênh.

Bên này lên.

Bên kia xuống.

Ta rất khó diễn tả loại tình cảm ấy.

Có lúc yêu nhiều hơn một chút.

Có lúc hận nhiều hơn một chút.

Lúc thì có chân tâm.

Lúc lại mang theo tính toán.

Có khi oán ghét nhau.

Có khi lại nguyện thành toàn cho nhau.

Trên đời này.

Không có chiếc cân nào có thể cân đo rõ ràng những cảm xúc ấy.

Cho nên.

Cứ sống qua ngày nào hay ngày đó vậy.

Về sau.

Ta và Tống Hằng Lâm thuận thuận lợi lợi thành thân.

Phụ mẫu chia cho ta một nửa gia nghiệp.

Bất kể đó là kết quả sau khi họ cân nhắc.

Hay là biện pháp bất đắc dĩ.

Thì những gì đến tay ta.

Ta đều xem là thật lòng.

Không muốn bận tâm phía sau còn bao nhiêu tính toán.

Nước quá trong thì không có cá.

Người quá xét nét thì không có bằng hữu.

Ta đã học được cách buông tha cho chính mình.

16

Phụ mẫu nhà họ Tống an cư tại nơi này.

Ở quê cũ.

Bọn họ bị tộc nhân ganh ghét, chèn ép.

Đến nơi đây rồi.

Ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Điều khiến bọn họ vui nhất.

Chính là được nhìn thấy nhi tử thành gia lập nghiệp.

Mỗi ngày đều tràn đầy nhiệt huyết.

Ta và Tống Hằng Lâm sống rất tốt.

Muội muội đôi khi cũng có chút ngưỡng mộ.

Nàng thường xuyên đến cửa hàng giúp đỡ.

Âm thầm quan sát cách ta và Tống Hằng Lâm chung sống.

Về sau.

Nhị lang từng đến tìm nàng.

Nàng nói với nhị lang:

“Đừng đến nữa.”

“Loại nam nhân suốt ngày lui tới hoa lâu thì có thể là người tốt gì chứ?”

“Nhưng ta đều là diễn kịch thôi.”

“Đều cố ý làm vậy để chọc tức nàng.”

Nhị lang có chút sốt ruột.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...