Rồi khóc vì nàng.
Người muội muội này.
Ta đã từng thật lòng yêu quý.
Thật sự.
Những lời hôm nay ta nói.
Cũng đều là thật lòng.
Nếu nàng nghe lọt.
Đó là chuyện tốt.
Nếu nàng không nghe lọt.
Ta cũng không phải thầy phong thủy.
Không có bản lĩnh nghịch thiên cải mệnh.
Lần này trở về.
Ta đã mang đi rất nhiều thứ.
Nàng có chút hoảng hốt.
“ tỷ tỷ.”
“ tỷ không về nữa sao?”
“Đợi đến ngày ngươi xuất giá.”
“Ta sẽ trở về.”
Ta đeo hòm hành lý lên lưng.
Rời đi.
Nàng đuổi đến tận cửa.
Một tay vịn cánh cổng.
Lớn tiếng gọi:
“ tỷ tỷ!”
“ tỷ đừng đi.”
“Sau này…”
“Sau này muội sẽ không tranh với tỷ nữa.”
Nàng cắn môi.
Rõ ràng vẫn không cam lòng.
Nhưng lại thật sự nói ra những lời ấy.
Có lẽ sau này.
Nàng cũng sẽ vụng về mà cố gắng làm được.
Nàng đang thay đổi.
Ta xoa đầu nàng.
“Trước đây ta đánh ngươi.”
“Có đau không?”
Vành mắt nàng hơi đỏ.
Khẽ gật đầu.
Ta nói:
“Vậy sau này phải biết tiến bộ hơn.”
Thật ra.
Ta còn rất nhiều điều muốn nói.
Ta rất muốn nói cho nàng biết:
Trên đời này.
Chỉ có bản thân mới là chỗ dựa của chính mình.
Nếu không thể tự đứng vững.
Thì gả cho ai cũng vô dụng.
Gả bao nhiêu lần cũng vô dụng.
Nhưng ta lại không nói nên lời.
Nàng mới mười lăm tuổi.
Không thích nghe.
Cũng nghe không lọt.
Có những chuyện.
Chỉ khi tự mình trải qua mới hiểu.
Có những trái cây.
Phải đến mùa mới chín.
Đó là chuyện không thể cưỡng cầu.
14
Về sau nữa.
Ta nghiêm túc kinh doanh cửa hàng của mình.
Ban đầu phụ mẫu không coi trọng ta.
Nhưng sau khi thấy việc làm ăn của ta ngày càng phát đạt.
Bọn họ lại bắt đầu bàn bạc chuyện giữ ta ở nhà để chiêu tế.
Để ta chống đỡ gia nghiệp.
Muội muội tức đến mức mắt đỏ hoe.
“Tại sao con phải xuất giá?”
“Tại sao con không thể chiêu tế?”
Nàng đổi ý.
Không muốn gả cho ai nữa.
Suốt ngày quấn lấy phụ mẫu đòi một cửa hàng để tự mình kinh doanh.
Không bao lâu sau.
Cửa hàng bắt đầu xuống dốc.
Lúc này.
Đại lang đứng ra giúp nàng quản lý.
Nhị lang nhìn thấy thì vô cùng tức giận.
Cười lạnh một tiếng rồi đi thẳng đến hoa lâu.
Ngày hôm sau lại chạy đến xin lỗi muội muội.
Nói rằng bản thân hồ đồ.
Muội muội bị kẹp giữa hai người.
Đầu óc rối tung.
Mấy tháng sau.
Có một ngày.
Nàng ngồi tính sổ.
Tính thế nào cũng không khớp.
Đại lang đến giúp.
Nàng nghe những lời chàng nói lại thấy phiền lòng.
Mất kiên nhẫn bảo chàng đi đi.
Nhị lang đến.
Thấy nàng làm việc liền cảm thấy nhàm chán.
Muốn kéo nàng đi chơi.
Nghe đến đó.
Nàng chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.
Trong lòng dâng lên cảm giác bất lực sâu sắc.
Mà ngoài cửa.
Dòng người qua lại tấp nập.
Trên trời mây cuộn mây tan.
Đột nhiên.
Nàng nhận ra cả hai người ấy nàng đều không thích.
Chỉ cần nghĩ đến việc ở cùng đại lang sẽ chẳng có gì để nói.
Ở cùng nhị lang lại có thể sống không nổi.
Trong lòng nàng lập tức sinh ra cảm giác bực bội.
Nàng đến cửa hàng của ta uống trà.
Bình tĩnh nói với ta:
“Tỷ tỷ.”
“Muội hiểu vì sao phụ mẫu muốn tỷ chiêu tế rồi.”
“Quả thật muội không có bản lĩnh bằng tỷ.”
“Nhưng hôm đó.”
“Muội tự mình tính lại sổ sách.”
“Cuối cùng đã tìm ra được lỗi sai.”
“Là do chính muội ghi nhầm một khoản.”
“Muội tự mình tìm ra được sai sót ấy.”
“Muội nghĩ kỹ rồi.”
“Đại lang cũng được.”
“Nhị lang cũng được.”
“Muội đều không gả nữa.”
“Trên đời này đâu phải chỉ có hai người bọn họ là nam nhân.”
“Muội còn trẻ.”
“Ngay cả tỷ còn chưa thành thân.”
“Muội vội cái gì chứ?”
“Muội sẽ đợi xem tỷ thành thân trước.”
“Xem thử tỷ có thể chiêu được một vị thần tiên nào về nhà.”
Nàng không phục mà trợn mắt nhìn ta.
Lúc rời đi.
Để lại cho ta một gói kẹo.
Là loại kẹo nàng thích ăn nhất.
Ta nếm thử một viên.
Khá ngon.
Liền chia cho các tỷ muội trong cửa hàng.
Về sau nữa.
Tống Hằng Lâm đến.
Mang theo cả phụ mẫu của chàng.
Chàng phong trần mệt mỏi xuất hiện trước cửa hàng của ta.
Người còn chưa tới.
Tiếng đã tới trước.
“Tỷ tỷ!”
“Ta trở lại rồi!”
“Phụ mẫu ta cũng đến rồi!”
Ta ngẩng đầu.
Nhìn thấy đôi mắt sáng lấp lánh của chàng.
Cùng một đôi lão nhân gia tinh thần quắc thước phía sau.
Bọn họ an cư tại nơi này.
Mở cửa hàng.
Bắt đầu cuộc sống mới.
Tống Hằng Lâm ngày nào cũng xoay quanh ta.
Miệng ngọt.
Người cũng ngọt.
Cần bỏ sức thì bỏ sức.
Cần động não thì động não.
Cần bỏ bạc thì bỏ bạc.
Người ngoài đều nói chàng đối xử với ta rất tốt.
Có lẽ vì thói quen từ kiếp trước vẫn chưa sửa được.
Nên ta lại chẳng thấy có gì đặc biệt.
Chỉ cảm thấy mọi thứ đều rất tự nhiên.
Cho đến một ngày.
Tay ta không tự chủ được.
Vỗ nhẹ lên mông chàng một cái.
Lại còn thuận miệng khen:
“Ồ.”
“Cong thật đấy!”
Tống Hằng Lâm lập tức hóa đá.
Mấy vị tiểu thư bên cạnh cũng ngẩn người.
Đỏ mặt rồi chạy mất.
Trong cửa hàng rộng lớn.
Chỉ còn lại ta và chàng.
Chàng nhỏ giọng hỏi:
“Tỷ tỷ…”
“Đây có phải là ý muốn cho ta đến cầu thân không?”
Ta nhìn bàn tay đầy tội lỗi của mình.
Khẽ thở dài một tiếng.
“Rốt cuộc chàng thích ta ở điểm nào?”
Chàng cười.
Chaporia
Bình Luận (0)