“Vậy thì rõ ràng chàng không thích ta.”
“Lại hy vọng ta chủ động nói ra lời chê bai chàng.”
“Để chàng có cái cớ báo lại với phụ mẫu.”
“Như vậy có phần hơi hèn hạ rồi.”
“Điều đó chứng tỏ chàng căn bản không có dũng khí.”
“Không có dũng khí tranh lấy người mình thích từ phụ mẫu.”
“Cũng không có dũng khí đối diện với lòng mình.”
“Sau này ai gả cho chàng.”
“Chắc chắn sẽ phải chịu không ít uất ức theo chàng.”
“Nhưng thôi.”
“Cũng chẳng quan trọng.”
“Chàng muốn nói với phụ mẫu thế nào cũng được.”
“Nói ta chê dung mạo của chàng cũng được.”
“Nói ta không thích chàng cũng chẳng sao.”
“Tùy chàng.”
“Đối với ta.”
“Chàng chỉ là một người xa lạ.”
Sầm Văn Thanh trợn mắt há hốc miệng.
Ta cầm cây chổi lông gà lên tiếp tục phủi bụi.
Chàng mở miệng.
Dường như muốn nói gì đó.
Nhưng ta đã quay người bước đi.
Chàng khom người hành lễ với ta.
Rồi vội vã rời đi.
Khi đã đi đến phía xa.
Chàng lại dừng bước.
Trong mắt chỉ còn lại vẻ mờ mịt và hoang mang.
13
Về sau nữa.
Ta trở về nhà.
Phát hiện bên cạnh muội muội có cả đại lang lẫn nhị lang.
Hai người đều trở thành người theo đuổi nàng.
Đại lang có tài.
Những thứ chàng tặng đều có thể chạm đúng vào tâm ý của muội muội.
Nhị lang phong lưu.
Những nơi chàng đưa muội muội đi chơi đều là những thứ nàng yêu thích.
Muội muội muốn khoe khoang.
Nhưng nghĩ đến chuyện ta từng cắt nát bốn rương y phục của nàng.
Lại ngậm miệng.
“ tỷ tỷ.”
“Nếu là tỷ.”
“Tỷ sẽ chọn ai?”
Ta lật sách.
Lười đến mức chẳng buồn ngẩng đầu.
Thuận miệng đáp:
“Không chọn ai cả.”
“Cả hai đều không được.”
“ tỷ nói bậy.”
“ tỷ chỉ là ghen tị với muội thôi.”
Ừm.
Tùy nàng vậy.
Cái tiểu phế vật xinh đẹp này.
Ta kiên nhẫn lần cuối cùng mà nói với nàng:
“Đại lang nội tâm tự ti.”
“Nhưng rất có năng lực.”
“Nếu ngươi yêu chàng.”
“Chàng sẽ làm trâu làm ngựa cho ngươi cả đời.”
“Nhưng ngươi là người tâm tính phù phiếm.”
“Lại hay dao động.”
“Ở cùng lâu ngày.”
“Nhất định sẽ ghét bỏ dung mạo của chàng.”
“Cũng nhất định sẽ phụ lòng chàng.”
“Các ngươi không thể lâu dài được.”
“Còn nhị lang.”
“Hắn giống hệt ngươi.”
“Phù phiếm.”
“Được phụ mẫu nuông chiều.”
“Nuông chiều đến mức không biết trời cao đất dày.”
“Các ngươi đều là những kẻ chuyên gây họa.”
“Hai người ở cùng nhau.”
“Chính là gây họa chồng thêm gây họa.”
“Có thể phá nát một gia đình đang yên ổn.”
“Trừ khi các ngươi trải qua biến cố sinh tử.”
“Đều trở nên ổn định hơn.”
“May ra mới có thể sống tử tế với nhau.”
“Nếu không.
”
“Các ngươi nhất định ba ngày cãi nhỏ một trận.”
“Năm ngày cãi lớn một trận.”
“Tự mình cũng có thể giày vò chết chính mình.”
Muội muội tức đến muốn phát điên.
Mặt đỏ bừng.
“Dựa vào đâu tỷ nói muội như vậy?”
“ tỷ chỉ là không muốn thấy muội sống tốt thôi.”
Ta đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn.
Lạnh lùng nói:
“Ngươi gào cái gì?”
“Cẩn thận ta tát ngươi đấy.”
“Không thích nghe thì đừng hỏi.”
“Đã hỏi thì phải thật lòng muốn nghe.”
“Đừng chỉ muốn nghe những lời mình thích.”
“Nếu chỉ muốn nghe những lời mình thích.”
“Ngươi là cái gì chứ?”
“Ngươi trả bạc cho ta chưa?”
Muội muội lập tức im bặt.
Tủi thân đến mức vành mắt đỏ hoe.
Giận mà không dám nói.
Ta đi đến trước mặt nàng.
Giơ tay lên.
Nàng vội vàng ôm mặt.
Lập tức lùi về phía sau.
Ta bị nàng chọc đến bật cười.
Khẽ xoa mặt nàng.
Rồi nhẹ nhàng ôm nàng một cái.
Sau đó thở dài thật lâu.
Khi nàng vừa mới sinh ra.
Ta thật sự rất thích nàng.
Nàng chỉ nhỏ hơn ta một tuổi.
Chúng ta từng là bạn chơi của nhau.
Chỉ là về sau.
Nàng lớn lên như một đóa hoa.
Còn ta lớn lên giống như một quả mướp đắng.
Sự thiên vị của mẫu thân.
Khiến chúng ta ngày càng xa cách.
Nhưng ta đã từng thật lòng yêu quý người muội muội này.
Thật sự đã từng.
Kiếp trước.
Sau khi ta rời khỏi nhà họ Sầm.
Nàng và nhị lang kinh doanh không giỏi.
Cửa hàng đóng cửa hết gian này đến gian khác.
Cuộc sống vô cùng khó khăn.
Bọn họ sinh được một trai một gái.
Nhưng huynh muội lại thường xuyên bất hòa.
Nàng ngày một già đi.
Dung mạo không còn là niềm kiêu hãnh của nàng nữa.
Nhị lang cũng bắt đầu nhìn nàng mà sinh chán ghét.
Có một lần.
Có lẽ thật sự muốn tìm một người để tâm sự.
Nàng đến cửa hàng tìm ta.
Nói rằng nàng và nhị lang đã hơn mười năm không ngủ chung giường.
Sức hấp dẫn của dung mạo.
Sức hấp dẫn của thân thể.
Ngày một phai nhạt.
Mà linh hồn của bọn họ.
Lại càng ngày càng xa nhau.
Ghét bỏ lẫn nhau.
Nhưng bị thân phận phụ mẫu của hài tử trói buộc.
Không thể không tiếp tục sống chung.
Lúc rời đi.
Nàng nhìn ta và Tống Hằng Lâm đang hòa thuận cùng làm việc.
Nhìn các hài tử của chúng ta thân thiết chơi đùa.
Rồi dùng giọng nói rất khẽ nói với ta:
“ tỷ tỷ.”
“Muội xin lỗi.”
Xin lỗi điều gì.
Nàng không nói rõ.
Về sau nữa.
Nữ nhi của nàng xuất giá.
Oán hận nàng đối xử với mình không tốt.
Nhi tử của nàng cũng thành thân.
Chán ghét nàng quản lý gia nghiệp kém cỏi.
Làm tiêu tan hết gia sản.
Nàng chết còn sớm hơn cả phụ mẫu.
Khi nhận được tin.
Ta ngẩn người rất lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)