“Ngươi còn quá trẻ.”
“Vẫn nên trở về bàn bạc kỹ với phụ mẫu đi.”
Chàng có chút thất vọng.
Giống hệt một chú cún con ủ rũ.
Nhưng rất nhanh lại lấy lại tinh thần.
“Ha!”
“Đâu có ai thành công ngay từ lần đầu chứ?”
“Chỉ cần tỷ tỷ không nói rằng không muốn gặp ta nữa.”
“Vậy thì ta vẫn còn cơ hội.”
Chàng không nản chí.
Chàng còn trẻ.
Tràn đầy tự tin.
Luôn cảm thấy cuộc đời đầy rẫy cơ hội.
Nào biết rằng kiếp trước.
Chàng từng khốn khó suốt nhiều năm.
Suýt chút nữa bị mài mòn hết chí khí.
Ta quay mặt đi.
Không nói gì.
Nhưng nụ cười trên môi hoàn toàn không thể giấu nổi.
Lúc tiễn chàng lên đường.
Ta dặn dò:
“Lần sau đừng bỏ lại người hầu rồi tự mình ra ngoài nữa.”
“Ta biết ngươi muốn rèn luyện bản thân.”
“Nhưng trong mắt người nhà.”
“An nguy của ngươi mới là điều quan trọng nhất.”
“Đừng làm chuyện khiến mình phải hối hận.”
Chàng ngẩn người trong thoáng chốc.
Ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Tỷ tỷ.”
“Sao tỷ biết ta lén bỏ lại người hầu?”
Dòng người chen chúc.
Đưa chàng lên thuyền.
Ta nhìn thấy sau khi lên thuyền.
Chàng vội vàng chạy ra boong tàu tìm ta.
“Tỷ tỷ!”
Ta khẽ vẫy tay.
Tạm biệt nhé.
Tống Hằng Lâm.
Ta không biết đời này chúng ta còn có thể ở bên nhau hay không.
Nhưng được gặp lại chàng.
Thấy chàng bình an vô sự.
Ta rất vui.
Ta mong đời này chàng sẽ không còn tiếc nuối.
Phụ mẫu đều bình an mạnh khỏe.
Nếu có thể nối lại tiền duyên.
Đó là điều rất tốt.
Nếu không thể.
Cũng chẳng sao cả.
Chỉ cần chàng bình an.
Ta đã vui rồi.
Đó là một trong những điều có ý nghĩa nhất kể từ khi ta trọng sinh.
12
Sau khi Tống Hằng Lâm rời đi.
Mấy vị tiểu thư thân thiết đều cảm thấy tiếc nuối thay cho ta.
“Là một tiểu lang quân rất tốt đấy.”
“Bọn ta còn tưởng ngươi sẽ động lòng cơ.”
Lòng quả thật đã động rồi.
Nhưng cũng chẳng có gì.
Trái tim ta vốn vẫn luôn động tới động lui như thế.
Ta chỉ cảm thấy tiếc nuối trong lòng mình lại ít đi một điều.
Như vậy đã đủ rồi.
Ta thật sự rất thích Tống Hằng Lâm.
Nhưng Tống Hằng Lâm của đời này không có nghĩa vụ nhất định phải thích ta.
Chàng vẫn còn trẻ.
Có lẽ sẽ có lựa chọn khác.
Ai mà biết được chứ?
Huống hồ.
Tống Hằng Lâm hơn hai mươi tuổi gặp Lý Tương Chi hơn hai mươi tuổi.
Có thể sẽ có một kết cục tốt đẹp.
Nhưng chưa chắc Tống Hằng Lâm mười lăm mười sáu tuổi gặp Lý Tương Chi mười lăm mười sáu tuổi.
Lại nhất định sẽ có một kết cục tốt đẹp.
Ta cứ đi từng bước một.
Chậm rãi mà sống.
Không vội.
Một đời người còn dài lắm.
Có một ngày.
Trong cửa hàng của ta xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Là Sầm Văn Thanh.
Ta đã rất rất lâu không gặp chàng.
Kiếp trước.
Chàng mất quá sớm.
Đời này.
Ta không nghị thân với chàng.
Lại trở mặt với phụ mẫu.
Thường xuyên ở lại cửa hàng.
Vậy mà từ đầu đến cuối chưa từng gặp mặt.
Bây giờ chàng đột nhiên xuất hiện.
Ngược lại khiến ta giật mình.
Chàng đỏ mặt.
Lấy hết dũng khí hỏi ta:
“Lý đại cô nương.”
“Mạo muội quấy rầy.”
“Ta chỉ muốn hỏi cho rõ.”
“Cô nương không muốn nghị thân với ta.”
“Là vì dung mạo của ta không được đẹp sao?”
Ta nhìn Sầm Văn Thanh của đời này.
Trong lòng không có quá nhiều gợn sóng.
Ân oán giữa ta và chàng.
Kiếp trước đã kết thúc rồi.
Khi rời khỏi nhà họ Sầm.
Khí ta đã trút.
Bạc ta cũng đã lấy.
Thật ra đã không còn hận nữa.
Mấy chục năm về sau.
Ta sống quá vui vẻ.
Đến mức rất ít khi nhớ tới chàng.
Ngay cả phần mộ của chàng.
Ta cũng đã mấy chục năm không đến thăm.
Trong cuộc đời dài đằng đẵng của ta.
Chàng chỉ tồn tại vỏn vẹn bốn năm.
Thậm chí.
Ta còn có chút thương hại chàng.
Cả đời chàng luôn nhẫn nhịn, nhượng bộ.
Chưa từng thật sự có được điều mình muốn.
Ngay cả lần này đến tìm ta.
Cũng thấp thoáng mang theo chút tự ti cùng tự thương hại bản thân.
Ta nhàn nhạt nói:
“Chàng muốn nghe lời thật hay lời giả?”
“Đương nhiên là lời thật.”
“Vậy trước tiên hãy trả lời ta.”
“Chàng đến tìm ta.”
“Là do phụ mẫu chàng bảo chàng đến.”
“Hay là chính chàng muốn đến?”
Chàng há miệng.
Muốn nói rồi lại thôi.
Cuối cùng chỉ im lặng.
Ta khẽ cười.
Không quá để tâm.
“Vậy đó chính là đáp án.”
“Chàng không phải tự mình muốn đến tìm ta.”
“Mà là người khác bảo chàng đến.”
“Chàng không thể không đến.”
“Cũng không thể không mang một câu trả lời về để đối phó với phụ mẫu.”
“Chàng hỏi ta có phải ta chê dung mạo của chàng hay không.”
“Nếu ta nói không chê.”
“E rằng chàng không tin.”
“Nếu ta nói chê.”
“E rằng chàng sẽ buồn.”
“Suy cho cùng.”
“Người chê dung mạo của chàng nhất.”
“Chính là bản thân chàng.”
“Đối với ta.”
“Dung mạo không quan trọng.”
“Ta từng thấy người đẹp nhất lộ ra dáng vẻ xấu xí nhất.”
“Cũng từng thấy người xấu xí nhất bộc lộ vẻ đẹp động lòng người nhất.”
“Thứ ta coi trọng hơn.”
“Là phẩm hạnh của một người.”
“Chàng cảm thấy dung mạo mình không tốt.”
“Nhưng theo ta thấy.”
“Dung mạo của chàng vẫn được.”
“Ngược lại nội tâm chỉ bình thường thôi.”
“Rõ ràng chàng thích cô nương xinh đẹp.”
“Lại không dám tranh lấy.”
“Nếu điều đó gọi là có tự biết mình.”
Chaporia
Bình Luận (0)