Nhuộm gương mặt hoàn mỹ không tì vết của Ôn Tri Hạ thành một mảng đỏ chói mắt.
Ông chủ sạp báo giật nảy mình.
Vội vàng xua tay đuổi người.
“Này!”
“Anh làm cái gì vậy?”
“Đừng làm bẩn báo của tôi!”
“Mau tránh ra!”
Nhưng Lục Thành Viễn dường như không nghe thấy.
Hai đầu gối anh ta mềm nhũn.
Nặng nề quỳ sụp xuống mặt đất.
Anh ta nhìn gương mặt trong vệt máu đỏ.
Nước mắt cuối cùng cũng vỡ òa.
Không phải vì không cam lòng.
Không phải vì phẫn nộ.
Mà bởi vì…
Một nỗi hối hận vô tận.
Đến muộn suốt mười năm.
Nhưng đủ sức nghiền nát linh hồn anh ta thành tro bụi.
Rốt cuộc anh ta đã đánh mất điều gì?
Điều anh ta mất đi.
Không phải một người vợ.
Cũng không phải một công ty.
Mà là người phụ nữ từng nâng cả vũ trụ lên.
Rồi đặt trước mặt anh ta bằng tất cả tình yêu.
Thế nhưng.
Chính tay anh ta lại đập nát tất cả.
Lục Thành Viễn run rẩy giơ tay lên.
Muốn chạm vào gương mặt ấy.
Muốn chạm vào người phụ nữ ấy.
Nhưng cánh tay vừa nâng lên.
Đã vô lực buông xuống.
Khoảng cách giữa anh ta và cô.
Là 98.000.000.000 đô la Mỹ.
Là khoảng cách giữa thiên đường và địa ngục.
Là khoảng cách của một đời một kiếp.
Vĩnh viễn không thể chạm tới.
Anh ta gục xuống giữa con phố lạnh lẽo.
Trong ánh mắt khinh miệt của người qua đường.
Khóc đến tan nát cõi lòng.
Giống như một đứa trẻ bị cả thế giới bỏ rơi.
Chỉ tiếc rằng.
Lần này.
Sẽ không còn ai bước tới đỡ anh ta dậy nữa.
Cũng sẽ không còn ai dịu dàng nhìn anh ta.
Rồi nói một câu như năm ấy:
“Đừng sợ.”
“Có em ở đây.”
Chương 19
Lần nữa tỉnh lại.
Lục Thành Viễn đang nằm trong một bệnh viện công nồng nặc mùi thuốc khử trùng.
Bức tường màu trắng.
Ga giường màu trắng.
Mọi thứ đều trắng đến chói mắt.
Sau khi thổ huyết rồi ngất xỉu giữa đường.
Một người qua đường tốt bụng đã gọi xe cứu thương đưa anh ta tới đây.
Anh ta không còn một xu dính túi.
Ngay cả tiền khám bệnh cơ bản cũng không trả nổi.
Bệnh viện chỉ có thể tạm thời tiếp nhận anh ta vì lý do nhân đạo.
Lục Thành Viễn nằm trên giường bệnh.
Giống như một cái xác biết đi đã mất linh hồn.
Anh ta không muốn ăn.
Không muốn nói chuyện.
Chỉ mở to đôi mắt trống rỗng.
Lặng lẽ nhìn trần nhà.
Trong đầu không ngừng lặp lại mười năm giữa anh ta và Ôn Tình.
Cùng con số chói mắt trên trang bìa tạp chí.
98.000.000.000 đô la Mỹ.
Anh ta cuối cùng cũng hiểu.
Mình đã sai đến mức nào.
Anh ta từng cho rằng mình là bầu trời của cô.
Là cả thế giới của cô.
Nhưng đến cuối cùng.
Ngay cả một hạt bụi trong thế giới của cô.
Anh ta cũng chẳng phải.
Cửa phòng bệnh bị đẩy mở.
Người bước vào.
Là Chu Dịch.
Anh vẫn mặc bộ vest được cắt may hoàn hảo.
Tỉ mỉ.
Lạnh lùng.
Phía sau là hai trợ lý.
Một người cầm hộp giữ nhiệt.
Một người cầm túi hồ sơ.
Sự xuất hiện của Chu Dịch.
Khiến đôi mắt chết lặng của Lục Thành Viễn xuất hiện chút dao động.
Anh ta cố chống người ngồi dậy.
Nhưng toàn thân chẳng còn chút sức lực.
“Anh… tới xem tôi thảm hại đến mức nào sao?”
Giọng anh ta khàn đặc như giấy nhám cọ vào nhau.
Chu Dịch không trả lời.
Anh chỉ ra hiệu cho trợ lý đặt hộp cơm lên tủ đầu giường.
“Lục tiên sinh.”
“Đây là thứ Chủ tịch Ôn dặn mang tới.”
“Cô ấy nói.”
“Dù sao cũng từng là vợ chồng.”
“Cho anh một chút thể diện cuối cùng.”
“Ăn xong bữa này.”
“Ký vào tài liệu.”
“Từ nay về sau.”
“Không ai nợ ai nữa.”
Chu Dịch lấy đồ trong túi hồ sơ ra.
Không phải hợp đồng.
Cũng không phải văn bản pháp lý.
Mà là một bản báo cáo giám định ADN.
Lục Thành Viễn sững người.
Anh ta khó hiểu nhìn Chu Dịch.
Chu Dịch mở từng trang tài liệu.
Chậm rãi trải ra trước mặt anh ta.
Rồi chỉ vào dòng kết luận cuối cùng.
“Lục tiên sinh.”
“Đây là kết quả giám định ADN giữa anh và Lục Tử Hào.”
“Đơn vị thực hiện là trung tâm y học có thẩm quyền cao nhất Thụy Sĩ.”
“Còn kết quả là…”
Chu Dịch dừng lại.
Sau đó dùng giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn.
Chậm rãi đọc từng chữ.
“Loại trừ quan hệ huyết thống cha con.”
Ầm!
Trong khoảnh khắc ấy.
Thế giới của Lục Thành Viễn hoàn toàn sụp đổ.
Đầu óc anh ta nổ tung.
Trắng xóa.
Anh ta nhìn chằm chằm vào bản báo cáo.
Nhìn chằm chằm vào dòng chữ:
“Loại trừ quan hệ huyết thống cha con.”
Không thể nào.
Tuyệt đối không thể nào!
Lục Tử Hào sao có thể không phải con trai anh ta?
Vì đứa con ấy.
Anh ta chấp nhận mang tiếng xấu.
Chấp nhận từ bỏ người vợ mười năm.
Từ bỏ cả sự nghiệp.
Anh ta từng coi đứa bé là sự nối tiếp sinh mệnh của mình.
Là hy vọng duy nhất trong nửa đời còn lại.
Vậy mà bây giờ.
Lại có người nói với anh ta.
Tất cả đều là giả?
“Không…”
“Không phải thật…”
“Các người giả tạo nó!”
“Là Ôn Tri Hạ!”
“Là cô ta muốn trả thù tôi!”
“Các người giả mạo kết quả!”
Anh ta gào thét điên cuồng.
Giống như kẻ phát điên.
Chu Dịch lạnh lùng nhìn anh ta.
Trong mắt không có lấy một tia thương hại.
“An Nhã từng đồng thời qua lại với ba người đàn ông cách đây tám năm.”
Chaporia
Bình Luận (0)