20px

“Anh.”

“Chỉ là kẻ giàu nhất.”

“Cũng là kẻ ngu nhất trong số đó.”

“Ngay từ khoảnh khắc Chủ tịch Ôn quyết định ly hôn.”

“Cô ấy đã cho người điều tra tất cả.”

“Chỉ là cô ấy không ngờ.”

“Anh ngu xuẩn đến mức.”

“Ngay cả xét nghiệm ADN cũng không làm.”

“Đã vội vàng công bố một đứa con hoang là người thừa kế tại tiệc kỷ niệm mười năm.”

Chu Dịch nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Từng câu từng chữ như dao đâm.

“Lục Thành Viễn.”

“Anh không thua Chủ tịch Ôn.”

“Anh thua chính sự ngu ngốc và tự cao của mình.”

Nói xong.

Chu Dịch đặt bản báo cáo lên ngực anh ta.

“Lời cần nói tôi đã nói hết.”

“Anh tự lo cho mình đi.”

Rồi quay người.

Dẫn theo trợ lý.

Rời khỏi phòng bệnh mà không hề ngoảnh lại.

Lục Thành Viễn nằm bất động.

Đờ đẫn nhìn lên trần nhà.

Thời gian như ngừng trôi.

Rất lâu.

Rất lâu sau.

Anh ta đột nhiên như nhớ ra điều gì.

Bỗng chộp lấy bản báo cáo.

Điên cuồng đọc lại.

Đọc đi đọc lại.

Sau đó.

Anh ta bật cười.

Ban đầu chỉ là tiếng cười rất khẽ.

Rất đè nén.

Nhưng dần dần.

Tiếng cười càng lúc càng lớn.

Càng lúc càng điên dại.

“Ha ha…”

“Ha ha ha ha…”

“Giả…”

“Tất cả đều là giả…”

“Ha ha ha ha ha ha!”

Anh ta vừa cười.

Nước mắt vừa điên cuồng tuôn xuống.

Anh ta cười chính mình si tình.

Cười chính mình tự cho là đúng.

Cười chính mình vì một lời nói dối khổng lồ.

Mà tự tay hủy sạch mọi thứ từng thật sự thuộc về mình.

Thì ra.

Cả cuộc đời này của anh ta.

Chỉ là một trò cười triệt để.

Một trò cười từ đầu đến cuối.

Tiếng cười cuối cùng biến thành tiếng khóc.

Tiếng khóc thê lương.

Vang vọng trong căn phòng bệnh trống trải.

Đầy rẫy hối hận.

Đầy rẫy tuyệt vọng.

Ngày hôm đó.

Có người nhìn thấy.

Khoa tâm thần trọng điểm của Bệnh viện số 3 thành phố.

Đón thêm một bệnh nhân mới.

Người đàn ông ấy thường ngồi một mình trong góc phòng.

Ánh mắt vô hồn.

Miệng không ngừng lặp đi lặp lại một cái tên.

Hết lần này tới lần khác.

“Ôn Tình…”

“Ôn Tình…”

“Ôn Tình…”

Chương 20

Về kết cục cuối cùng của Lục Thành Viễn.

Ôn Tri Hạ nghe được từ miệng Tần thúc.

Khi ấy.

Tôi đang ở nhà cũ ngoại ô Bắc Kinh.

Ngồi đánh cờ cùng ông nội.

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua khung cửa chạm khắc tinh xảo.

Rơi xuống bàn cờ.

Ấm áp.

Yên tĩnh.

“Anh ta phát điên rồi sao?”

Tôi hạ một quân cờ đen xuống.

Hờ hững hỏi.

Giống như đang nhắc tới một người hoàn toàn xa lạ.

“Vâng, đại tiểu thư.

Tần thúc cung kính đáp.

“Sau khi nhìn thấy bản giám định ADN.”

“Anh ta bị kích thích quá mức.”

“Đã hoàn toàn phát điên.”

“Hiện đang điều trị trong bệnh viện tâm thần.”

“Còn quyền sở hữu căn biệt thự kia cũng đã được thu hồi.”

“Sau khi đấu giá.”

“Số tiền vừa đủ bù lại khoản công quỹ anh ta từng biển thủ.”

Tôi khẽ gật đầu.

Không hỏi thêm điều gì nữa.

Đối với tôi.

Lục Thành Viễn từ lâu đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời này.

Tôi nâng tách trà lên.

Nhấp một ngụm nhỏ.

“Hai mẹ con An Nhã thì sao?”

“Làm theo chỉ thị của cô.”

Tần thúc đáp.

“Phòng pháp chế đã khởi kiện An Nhã cùng gia đình cô ta với các tội danh chiếm đoạt tài sản chức vụ và lừa đảo thương mại.”

“Chứng cứ vô cùng đầy đủ.”

“Ít nhất cả nhà họ sẽ phải ngồi tù mười năm.”

“Ngoài ra…”

Ông hơi dừng lại.

Liếc nhìn tôi.

“Còn đứa trẻ kia…”

Ánh mắt tôi vẫn đặt trên bàn cờ.

Giọng nói bình thản.

“Dù sao nó cũng vô tội.”

“Tôi đã lấy danh nghĩa cá nhân.”

“Lập cho nó một quỹ tín thác.”

“Số tiền ấy đủ để nó sống đầy đủ đến tuổi trưởng thành.”

“Cũng đủ để được hưởng nền giáo dục tốt nhất.”

“Chu Dịch đã hoàn tất mọi thủ tục.”

“Tuần sau.”

“Thằng bé sẽ được đưa tới một trường nội trú tại Úc.”

“Từ nay về sau.”

“Nó sẽ có một thân phận hoàn toàn mới.”

“Một tương lai sạch sẽ.”

“Không còn liên quan tới bất kỳ chuyện nào của quá khứ.”

Tần thúc nhìn tôi.

Trong mắt tràn ngập sự vui mừng và kính phục.

Ra tay quyết đoán.

Nhưng vẫn giữ lòng nhân từ.

Đó mới là khí độ mà người thừa kế nhà họ Ôn nên có.

“Đại tiểu thư.”

“Cô làm rất đúng.”

Ông nội Ôn Chấn Bang ngồi bên cạnh.

Khẽ vuốt chòm râu bạc.

Mỉm cười hài lòng.

“Muốn ôm lấy tương lai.”

“Trước tiên phải cắt đứt quá khứ.”

“Tri Hạ.”

“Cháu đã làm rất tốt rồi.”

Tôi mỉm cười.

Không nói gì.

Sau đó nhẹ nhàng đặt quân cờ cuối cùng xuống giữa bàn cờ.

“Ông nội.”

“Ông thua rồi.”

Trên bàn cờ.

Những quân đen đã bao vây quân trắng kín mít.

Không còn bất kỳ đường sống nào.

Giống hệt cái bẫy tôi đã giăng cho Lục Thành Viễn.

Ngay từ khoảnh khắc quyết định ly hôn.

Mỗi bước đi.

Đều nằm trong tính toán của tôi.

Tôi hiểu sự đa nghi và kiêu ngạo của anh ta.

Biết rõ anh ta sẽ không bao giờ tin tôi có năng lực trả thù.

Càng biết hơn.

Đứa “con trai” kia.

Chính là điểm yếu lớn nhất của anh ta.

Cũng là tử huyệt chí mạng nhất.

Tôi chỉ đơn giản từng bước siết chặt sợi dây.

Từng chút.

Từng chút một.

Đợi đến khi anh ta đắc ý nhất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...