“Không ai được phép động vào.”
Cả căn phòng lập tức yên lặng.
Lâm Kiến Nghiệp trợn mắt.
“Không thể nào!”
Anh ta giật lấy tập hồ sơ.
Lật tới lật lui.
Sắc mặt càng lúc càng trắng.
Tô Mẫn cũng luống cuống đứng lên.
“Có phải các người giả mạo không?”
Chu Chính Quốc không thèm nhìn cô ta.
Mà trực tiếp lấy ra văn bản công chứng.
Dấu đỏ chói mắt.
Chữ ký của cha tôi hiện rõ bên dưới.
Tôi nhìn những nét bút quen thuộc ấy.
Nước mắt không kìm được trào ra.
Cha đã mất ba năm.
Nhưng ông vẫn đang bảo vệ tôi.
Bảo vệ tôi khỏi lũ sói đội lốt người.
“Không thể nào…”
Lâm Kiến Nghiệp lùi lại hai bước.
“Không thể nào!”
“Giang Uyển chưa từng nói với tôi chuyện này!”
Chu Chính Quốc nhìn anh ta như nhìn một tên hề.
“Bởi vì ngay cả cô Giang cũng không biết.”
“Đây là di chúc bảo mật cấp hai.”
“Chỉ được kích hoạt khi xuất hiện tín hiệu cầu cứu.”
Nghe tới đây.
Tôi mới hiểu.
Vì sao cha luôn bắt tôi đeo chiếc đồng hồ kia.
Thì ra ông đã chuẩn bị tất cả từ rất lâu rồi.
Bàn tay Lâm Kiến Nghiệp bắt đầu run rẩy.
“Vậy… vậy căn biệt thự?”
Chu Chính Quốc lạnh lùng đáp:
“Không thể chuyển nhượng.”
“Không thể thế chấp.”
“Không thể mua bán.”
“Không thể thay đổi quyền sở hữu.”
“Từ bây giờ.”
“Anh không lấy được một xu nào.”
Ầm!
Giống như sét đánh giữa trời quang.
Sắc mặt ba người đối diện đồng loạt trắng bệch.
Đúng lúc đó.
Ngoài cổng biệt thự.
Tiếng phanh xe vang lên dồn dập.
Một đoàn xe màu đen nối đuôi nhau dừng lại.
Hơn mười người mặc đồng phục bảo vệ nhanh chóng bước xuống.
Ánh mắt lạnh lùng.
Khí thế áp đảo.
Chu Chính Quốc nhìn đồng hồ.
Sau đó chậm rãi nói:
“Đội bảo vệ của chủ tịch Giang đến rồi.”
“Từ giờ phút này.”
“Cô Giang chính thức được bảo vệ đặc biệt.”
“Còn các vị…”
Ông ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lâm Kiến Nghiệp.
“Có lẽ nên nghĩ xem sẽ giải thích thế nào về những vết thương trên người cô ấy.”
Sắc mặt Lâm Kiến Nghiệp hoàn toàn mất hết máu.
Còn tôi.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày địa ngục.
Nhìn thấy ánh sáng thực sự.
4.
Ánh sáng.
Đó là thứ đầu tiên tôi cảm nhận được khi bước ra khỏi căn biệt thự kia.
Nắng chiếu lên mặt.
Ấm áp đến mức khiến tôi muốn khóc.
Chỉ vài ngày trước thôi.
Tôi còn tưởng mình sẽ ch/ết trong căn hầm tối tăm đó.
Ôm theo đứa con gái vừa chào đời của mình.
Nhưng bây giờ.
Tôi đang ngồi trên xe cứu thương.
Con gái nằm trong lồng ấp sơ sinh bên cạnh.
Còn Lâm Kiến Nghiệp cùng mẹ anh ta bị đội bảo vệ giữ lại phía sau.
Tiếng gào thét vẫn còn vang vọng.
“Giang Uyển!”
“Cô không được đi!”
“Cô là vợ tôi!”
“Tôi là chồng cô!”
Tôi không quay đầu.
Bởi từ giây phút hắn khóa cánh cửa tầng hầm kia lại.
Hắn đã không còn là chồng tôi nữa.
Mà là kẻ thù.
Là hung thủ.
…
Bệnh viện tư nhân lớn nhất thành phố.
Ngay khi xe cứu thương dừng lại.
Một đoàn bác sĩ đã chờ sẵn.
“Tình trạng hậu sản nghiêm trọng!”
“Nghi nhiễm trùng!”
“Trẻ sơ sinh suy dinh dưỡng!”
“Mau đưa vào phòng cấp cứu!”
Tôi bị đẩy lên cáng.
Trước khi cánh cửa phòng cấp cứu khép lại.
Tôi nhìn thấy Chu Chính Quốc đứng bên ngoài.
Ông khẽ gật đầu với tôi.
“Tiểu thư.”
“Đừng sợ.”
“Lần này sẽ không ai làm hại cô nữa.”
Nước mắt tôi lập tức trào ra.
Ba năm qua.
Sau khi cha mất.
Tôi chưa từng nghe ai nói với mình câu ấy.
…
Bốn tiếng sau.
Kết quả kiểm tra toàn diện được gửi tới.
Toàn bộ tầng VIP chìm trong yên lặng.
Ngay cả vị bác sĩ trưởng khoa hơn sáu mươi tuổi cũng tức đến đỏ mặt.
“Đám súc sinh!”
Ông đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn.
“Cô ấy vừa sinh con mười ngày!”
“Xương sườn gãy hai chiếc!”
“Vết mổ sinh đang nhiễm trùng!”
“Thiếu máu nghiêm trọng!”
“Cơ thể suy kiệt!”
“Thế mà bọn chúng còn nhốt cô ấy dưới tầng hầm?”
Một bác sĩ khác cắn răng.
“Đứa bé cũng không khá hơn.”
“Bị bỏ đói nhiều ngày.”
“May mà được đưa tới kịp thời.”
“Chậm thêm hai ngày nữa thôi sẽ rất nguy hiểm.”
Tôi nằm trên giường bệnh.
Nghe từng câu từng chữ.
Mỗi một câu đều như dao cứa vào tim.
Con gái tôi.
Nó mới chỉ là một đứa trẻ mười ngày tuổi.
Tại sao phải chịu những chuyện này?
Tôi quay đầu nhìn chiếc nôi trẻ em bên cạnh.
Con bé đang ngủ.
Nhỏ xíu.
Yếu ớt.
Tôi khẽ đưa tay chạm vào má con.
Nước mắt rơi xuống.
“Mẹ xin lỗi.”
“Mẹ tới muộn rồi.”
…
Buổi chiều.
Chu Chính Quốc mang theo một chồng tài liệu bước vào.
“Tiểu thư.”
“Tất cả hồ sơ thương tích đã được lưu lại.”
“Từ hôm nay trở đi.”
“Mỗi một vết thương trên người cô đều là bằng chứng.”
“Tôi đã liên hệ luật sư hình sự.”
Chaporia
Bình Luận (0)