20px

Chu Chính Quốc khẽ nói.

“Ông ấy dặn.”

“Nếu một ngày nào đó hệ thống SOS bị kích hoạt.”

“Thì mới được giao cho cô.”

Tôi run run nhận lấy chiếc hộp.

Bàn tay lạnh ngắt.

Không hiểu vì sao.

Tôi có cảm giác.

Mình sắp chạm tới bí mật cuối cùng của cha.

Bên trong hộp.

Là một chiếc USB.

Một xấp tài liệu.

Và một lá thư viết tay.

Chữ viết quen thuộc.

Ngay ngắn.

Mạnh mẽ.

Là nét chữ tôi đã nhìn suốt hai mươi tám năm.

Nước mắt lập tức rơi xuống.

Tôi mở lá thư.

Dòng đầu tiên hiện ra.

“Uyển Uyển của cha.”

Chỉ năm chữ.

Đã khiến tôi bật khóc.

Bao nhiêu ngày qua.

Tôi chịu đựng.

Tôi chiến đấu.

Tôi không cho phép mình yếu đuối.

Nhưng lúc này.

Tôi lại chỉ là một đứa con gái mất cha.

Tôi lau nước mắt.

Tiếp tục đọc.

“Nếu con đang đọc những dòng này, chứng tỏ cha không còn ở bên cạnh nữa.”

“Hoặc tệ hơn, điều cha lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra.”

Tim tôi khẽ run lên.

“Con từ nhỏ đã lương thiện.”

“Con luôn tin người khác giống như mình.”

“Đó là điều cha tự hào nhất.”

“Nhưng cũng là điều cha sợ nhất.”

Từng câu từng chữ.

Giống như cha đang ngồi đối diện tôi.

Nhẹ nhàng nói chuyện.

“Uyển Uyển.”

“Trên đời này không phải ai cũng xứng đáng với lòng tốt của con.”

“Cho nên cha đã chuẩn bị vài thứ.”

“Phòng khi một ngày nào đó con bị bắt nạt.”

Nước mắt tôi rơi lã chã.

Tôi không thể đọc tiếp được nữa.

Bởi từ khi cha mất.

Đã không còn ai dùng giọng điệu ấy để bảo vệ tôi.

Chu Chính Quốc lặng lẽ cắm chiếc USB vào laptop.

Một đoạn video xuất hiện.

Màn hình sáng lên.

Người đàn ông quen thuộc hiện ra.

Cha tôi.

Ông đang ngồi trong thư phòng.

Mái tóc đã bạc đi rất nhiều.

Nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng như cũ.

Khoảnh khắc nhìn thấy ông.

Tôi không kìm được nữa.

“Cha…”

Tiếng gọi nghẹn lại trong cổ họng.

Người đàn ông trên màn hình mỉm cười.

Như thể biết tôi đang nhìn mình.

“Uyển Uyển.”

“Nếu con thấy đoạn video này.”

“Chắc hẳn con đang rất sợ.”

“Có thể còn đang khóc nữa.”

Khóe môi tôi run lên.

Đúng vậy.

Tôi đang khóc.

Khóc đến không thở nổi.

“Nhưng đừng sợ.”

“Cha vẫn luôn ở đây.”

“Chỉ là đổi một cách khác để bảo vệ con thôi.”

Tôi đưa tay che miệng.

Không cho tiếng nức nở bật ra.

“Có một chuyện cha chưa từng kể với con.

“Giang Thừa Phong không phải người xấu ngay từ đầu.”

“Tất cả đều là lỗi của cha.”

Ánh mắt tôi khựng lại.

Chu Chính Quốc cũng ngẩng đầu.

Đây rõ ràng là điều ông chưa từng nói.

Trên màn hình.

Cha tôi thở dài.

“Ngày tìm được nó.”

“Nó mới mười tuổi.”

“Nó bị đánh đập.”

“Bị bỏ đói.”

“Bị bán qua nhiều nơi.”

“Thậm chí từng sống ngoài đường.”

“Cha đã cố bù đắp.”

“Nhưng hai mươi năm thiếu vắng không thể dùng tiền để lấp đầy.”

“Trong lòng nó luôn cho rằng cha bỏ rơi mẹ con nó.”

“Từ rất lâu rồi.”

“Nó đã bắt đầu hận cha.”

“Và hận cả con.”

Tôi ngồi chết lặng.

Thì ra.

Tất cả không phải bắt đầu từ tài sản.

Mà từ hận thù.

Một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Mang theo oán hận lớn lên.

Cuối cùng biến thành con quái vật của ngày hôm nay.

“Nhưng dù thế nào.”

“Uyển Uyển.”

“Con không nợ nó.”

“Nhớ kỹ.”

“Con không nợ bất kỳ ai.”

Giọng cha bỗng trở nên nghiêm túc.

“Người sai là cha.”

“Không phải con.”

“Cho nên đừng bao giờ vì áy náy mà nhượng bộ.”

“Cũng đừng vì thương hại mà tha thứ.”

Trong khoảnh khắc ấy.

Tôi như được ai đó đánh thức.

Đúng vậy.

Người đáng thương không phải lúc nào cũng vô tội.

Giang Thừa Phong có thể bất hạnh.

Nhưng điều đó không cho phép hắn hại con gái tôi.

Hại gia đình tôi.

Đoạn video tiếp tục.

Cha nhìn thẳng vào ống kính.

“Cuối cùng.”

“Cha muốn để lại cho con một món quà.”

Chu Chính Quốc lập tức mở xấp tài liệu bên cạnh.

Chỉ nhìn vài trang đầu.

Ông đã đổi sắc mặt.

“Tập đoàn Đông Hạo?”

“Tập đoàn Tân Nguyên?”

“Còn có cả công ty của Giang Thừa Phong?”

Tôi ngây người.

“Là gì vậy?”

Ông hít sâu.

Ánh mắt đầy kinh ngạc.

“Bằng chứng.”

“Rất nhiều bằng chứng.”

“Trốn thuế.”

“Rửa tiền.”

“Chuyển tài sản bất hợp pháp.”

“Giao dịch ngầm.”

“Mọi thứ đều ở đây.”

Tôi sững sờ.

Cha đã chuẩn bị từ lâu như vậy sao?

Trong video.

Ông cười nhạt.

“Nếu một ngày nào đó nó thật sự muốn hại con.”

“Vậy hãy dùng những thứ này.”

“Đừng mềm lòng.”

“Bởi vì khi con xem được đoạn phim này.”

“Chứng tỏ nó đã ra tay trước rồi.”

Cả căn phòng chìm vào yên lặng.

Tôi nhìn người đàn ông trên màn hình.

Nước mắt không ngừng rơi.

Ngay cả sau khi qua đời.

Ông vẫn đang che chở cho tôi.

Vẫn đang lo tôi bị người khác bắt nạt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...