…
Video kết thúc.
Màn hình tối lại.
Tôi ngồi rất lâu.
Không nói một lời.
Cho tới khi Chu Chính Quốc đặt khăn giấy trước mặt.
“Tiểu thư.”
“Bây giờ cô định làm gì?”
Tôi chậm rãi lau nước mắt.
Sau đó nhìn đống tài liệu trên bàn.
Ánh mắt lần đầu tiên trở nên lạnh lẽo đến vậy.
“Cha tôi đã nhịn hắn rất nhiều năm.”
“Nhưng tôi sẽ không nhịn.”
“Tập tài liệu này.”
“Tôi muốn giao toàn bộ cho cơ quan điều tra.”
Chu Chính Quốc khẽ gật đầu.
“Được.”
“Tôi sẽ lập tức sắp xếp.”
Tôi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Mây đen đang kéo tới.
Giống như một cơn bão lớn sắp đổ bộ.
Tôi biết.
Ngày phán quyết không còn xa nữa.
Nhưng đúng lúc ấy.
Điện thoại của Chu Chính Quốc đột nhiên đổ chuông.
Ông nghe máy.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Cái gì?”
“Tại sao hắn lại tới đó?”
Tôi nhíu mày.
“Có chuyện gì?”
Chu Chính Quốc từ từ buông điện thoại xuống.
Ánh mắt nặng nề.
“Tiểu thư.”
“Lâm Kiến Nghiệp vừa tới công ty của Giang Thừa Phong.”
“Và…”
“Hai người họ đã bắt tay với nhau.”
9.
Một tháng sau.
Tòa án thành phố chật kín người.
Bên ngoài.
Phóng viên đứng kín cả lối đi.
Xe truyền hình nối thành hàng dài.
Vụ án này đã gây chấn động toàn thành phố.
Bạo hành sản phụ sau sinh.
Giam giữ trái phép.
Âm mưu chiếm đoạt tài sản.
Vu khống bệnh tâm thần.
Cộng thêm hàng loạt bằng chứng về các giao dịch phi pháp của Giang Thừa Phong.
Không ai muốn bỏ lỡ ngày hôm nay.
Ngày phán quyết.
…
Tôi bước xuống xe.
Con gái nằm trong xe đẩy bên cạnh.
Sau hơn một tháng điều trị.
Con bé đã khá hơn rất nhiều.
Mặt nhỏ hồng hào.
Đôi mắt đen láy.
Thỉnh thoảng còn biết cười.
Mỗi lần nhìn thấy con.
Tôi lại cảm thấy mình đáng giá.
Dù từng bị người khác gọi là sinh đứa con “lỗ vốn”.
Nhưng đối với tôi.
Con là món quà quý giá nhất.
“Tiểu thư.”
Chu Chính Quốc nhẹ giọng.
“Đến giờ rồi.”
Tôi gật đầu.
Đẩy xe nôi tiến về phía trước.
…
Bên trong phòng xử.
Lâm Kiến Nghiệp đã ngồi ở ghế bị đơn.
Chỉ mới hơn một tháng.
Hắn già đi cả chục tuổi.
Hai mắt hõm sâu.
Gương mặt vàng vọt.
Không còn chút phong độ nào.
Phía sau hắn.
Mẹ chồng tôi cũng có mặt.
Bà ta không còn vẻ hống hách như trước.
Chỉ còn sự hoảng loạn.
Khi nhìn thấy tôi.
Ánh mắt bà ta lập tức né tránh.
Còn Tô Mẫn.
Ngồi ở một góc khác.
Bụng đã không còn.
Nghe nói sau lần bị Lâm Kiến Nghiệp bóp cổ.
Cộng thêm áp lực liên tiếp.
Cô ta bị sảy thai.
Đứa bé cuối cùng cũng không giữ được.
Nhìn thấy tôi.
Cô ta cúi gằm đầu.
Không dám đối diện.
Nhưng người khiến tôi chú ý nhất.
Là người đàn ông ngồi ở hàng ghế cuối.
Giang Thừa Phong.
Lần đầu tiên.
Tôi gặp người anh em cùng cha khác mẹ của mình.
Hắn mặc vest đen.
Khuôn mặt khá giống cha lúc còn trẻ.
Nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo.
Đầy oán hận.
Khi nhìn tôi.
Khóe môi hắn khẽ cong lên.
Mang theo vẻ châm chọc.
Tôi bình thản dời mắt.
Bởi vì hôm nay.
Không phải ngày tranh cãi.
Mà là ngày thanh toán.
…
Phiên tòa bắt đầu.
Từng đoạn video được công bố.
Cảnh tôi bị thương.
Cảnh tầng hầm.
Cảnh Tô Mẫn thừa nhận mọi chuyện.
Cảnh mẹ chồng chửi bới.
Cảnh Lâm Kiến Nghiệp kéo tóc đánh tôi.
Mỗi đoạn phát ra.
Khán phòng lại vang lên tiếng xì xào.
Sắc mặt ba người đối diện càng lúc càng khó coi.
Đến khi bác sĩ trưởng khoa bước lên.
Ông trực tiếp trình bày hồ sơ thương tích.
“Bệnh nhân vừa sinh mười ngày.”
“Gãy hai xương sườn.”
“Vết mổ nhiễm trùng.”
“Có dấu hiệu bị ngược đãi kéo dài.”
“Trẻ sơ sinh suy dinh dưỡng nghiêm trọng.”
“Suýt tử vong vì nhiễm trùng.”
Toàn bộ phòng xử chìm vào im lặng.
Ngay cả thẩm phán cũng nhíu chặt mày.
Một lát sau.
Luật sư của tôi đứng lên.
“Thưa tòa.”
“Bên nguyên còn có một đoạn ghi âm.”
Âm thanh được phát ra.
Giọng của Tô Mẫn vang lên.
“Mọi chuyện đều do Giang Thừa Phong sắp đặt.”
“Anh ta muốn lấy toàn bộ tài sản nhà họ Giang.”
“Anh ta muốn Giang Uyển chết.”
Ngay lập tức.
Sắc mặt Giang Thừa Phong thay đổi.
“Phản đối!”
“Đây là vu khống!”
Nhưng luật sư của tôi đã đặt một chồng tài liệu xuống.
“Bao gồm giao dịch tài chính.”
“Tin nhắn chỉ đạo.”
“Bằng chứng mua chuộc.”
“Tất cả đều ở đây.”
Khóe môi tôi khẽ mím lại.
Cha.
Con đã làm được rồi.
…
Giữa phiên xử.
Điều khiến mọi người bất ngờ nhất đã xảy ra.
Lâm Kiến Nghiệp đột nhiên đứng bật dậy.
Sau đó.
Hắn lao về phía tôi.
Rồi quỳ xuống.
Phịch!
Tiếng đầu gối đập xuống nền vang lên rõ ràng.
Toàn bộ phòng xử chết lặng.
“Uyển Uyển!”
Chaporia
Bình Luận (0)