Trên mỗi bàn tay giấy đều viết một chữ.
Lâm.
Vãn.
Chi.
Tôi lùi lại, nhưng phía sau cũng là giấy.
Giấy dán lên vai.
Lên cổ tay.
Lên tóc.
Lên túi pháp khí.
Từng chữ tên tôi bắt đầu hiện ra khắp người.
Đây không phải cướp tên bằng lời gọi.
Mà bằng sao chép.
Chỉ cần sao chép đủ nhiều, bản chính sẽ bị làm loãng.
Tôi cầm gương đồng, soi thẳng vào đống giấy.
“Thanh Hư lời chứng.”
Trong gương hiện ra mười sáu thẻ gỗ.
Lời chứng của mười sáu đời trước sáng lên.
Không nhận hồn quỳ.
Không nhận danh giả.
Không nhận bán tên.
Giấy quanh tôi cháy từng mảng.
Tôi lao ra khỏi tiệm giấy.
Bên ngoài, Tạ Hành Chu và Lục Minh vẫn đang chống người giấy.
Nhưng tình hình không tốt.
Trên cổ tay Lục Minh đã dán ba tờ giấy nhỏ.
Mỗi tờ viết một phần tên cậu.
Lục.
Minh.
Dấu chấm đen.
Cậu run rẩy nhưng vẫn dùng bùa đốt từng tờ.
“Tôi chưa ký! Tôi chưa bán! Tôi không giảm giá!”
Tạ Hành Chu đứng giữa phố, vùng lời chứng dưới chân đã nứt.
Trước ngực anh, thẻ khách sống số hai bị kéo lệch.
Một người giấy không mặt đang cố dán thẻ mới lên áo anh.
Trên thẻ viết:
Tạ Vô Cữu.
Tôi nhìn thẻ, lòng chùng xuống.
Tạ Vô Cữu là đời thứ hai của Thanh Hư.
Cùng họ Tạ.
Phố giấy đang cố dùng tên đời trước đè lên Tạ Hành Chu.
Nếu dán thành công, anh có thể bị kéo vào lời chứng Thanh Hư, trở thành khóa thay thế.
Tôi hét:
“Tạ Hành Chu, xé thẻ!”
Anh không do dự, nắm lấy thẻ Tạ Vô Cữu xé mạnh.
Thẻ giấy rách.
Nhưng tay anh lập tức chảy máu.
Người giấy xung quanh như ngửi thấy mùi tên, nhào về phía anh.
Đỗ Vô Danh đứng sau tôi, giọng nhẹ nhàng:
“Cô thấy chưa.”
“Không bán tên cô, họ sẽ trả giá.”
Tôi quay đầu nhìn hắn.
“Hôm nay ông nói nhiều câu y hệt đám phản diện trước đó.”
“Và kết cục của chúng đều không tốt.”
Đỗ Vô Danh cười:
“Nhưng tôi không có tên để cô bắt.”
Tôi nhìn hắn.
Sau đó nhìn vòng gỗ nứt trên cổ tay hắn.
“Tần Tố cũng từng nghĩ như vậy.”
Nụ cười của hắn khựng lại.
Tôi giơ mảnh chuông vỡ từ Miếu Vô Sinh.
Mảnh chuông từng nghe linh bị gọi nhầm.
Bây giờ, nó bắt đầu rung.
Keng.
Không phải gọi hồn.
Mà là gọi tên bị giấu.
Tôi nhìn Đỗ Vô Danh.
“Ông không phải không có tên.”
“Ông là tên bị đốt.”
Đỗ Vô Danh lùi một bước.
Lần đầu tiên, mặt giấy của hắn xuất hiện vết nhăn.
Tôi cười lạnh.
“Tìm thấy rồi.”
4. Tên bị đốt
Mảnh chuông vỡ rung càng lúc càng mạnh.
Keng.
Keng.
Keng.
Mỗi tiếng chuông vang lên, phố giấy lại có một lớp giấy bị thổi bay.
Những cửa hàng hai bên lộ ra mặt trong cháy đen.
Đèn lồng trắng rơi xuống.
Người giấy lùi lại.
Đỗ Vô Danh ôm cổ tay đeo vòng gỗ, giọng khàn đi:
“Đừng gọi.”
Tôi nói:
“Ông cũng biết sợ bị gọi tên à?”
Hắn lùi thêm một bước.
Tôi bước tới.
“Đỗ Vô Danh là tên giả.”
“Vô Danh cũng là tên giả.”
“Nhưng mười năm trước, phố giấy cháy chết mười bảy người. Trong đó có một người chủ tiệm giấy không tra được thân phận.”
Tôi giơ mảnh chuông.
“Không phải không tra được.”
“Mà là tên thật bị đốt trong phố.”
Mảnh chuông rung lên.
Trong tiếng chuông, phố giấy trước mặt biến thành cảnh mười năm trước.
Đèn lồng đỏ.
Khách mua đồ mã.
Tiếng mặc cả.
Tiếng kéo cắt giấy.
Một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi ngồi trong Tiệm Giấy Vô Danh, cúi đầu viết tên lên từng người giấy.
Có người đến mua hình nhân để thế mạng.
Có người đến mua vợ giấy.
Chaporia
Bình Luận (0)