Có người đến mua con giấy.

Có người đến mua bằng cấp giấy.

Thiếu niên ngẩng đầu.

Mặt không phải giấy.

Là mặt người.

Rất gầy.

Rất trắng.

Nhưng có mắt.

Một bà lão hỏi:

“Tiểu Đỗ, viết tên này lên người giấy, thật sự có thể khiến thằng đó thay cháu tôi chết không?”

Thiếu niên cười:

“Chỉ là đồ giấy thôi mà. Bà tin thì linh, không tin thì không.”

Nhưng đêm đó, người bị viết tên thật sự chết.

Từ đó, tiệm giấy bắt đầu nổi tiếng.

Người ta đến mua tên.

Mua hình nhân.

Mua giấy thế mạng.

Thiếu niên ban đầu sợ.

Sau đó kiếm được rất nhiều tiền.

Rồi Vô Tướng Hội tìm đến.

Người phụ nữ áo xám đưa cho hắn một quyển sổ.

Nói:

“Ngươi có tay viết tên rất tốt.”

“Muốn viết tên người sống lên sổ không?”

Thiếu niên hỏi:

“Viết rồi sẽ thế nào?”

Tần Tố lúc đó còn mang tên khác, mỉm cười:

“Người có tên sẽ chết.”

“Người không tên sẽ sống.”

Thiếu niên tin.

Hắn bắt đầu bán tên.

Đến khi có một ngày, hắn viết tên của chính em gái mình lên người giấy để thử một nghi thức đổi mệnh.

Em gái chết trong đám cháy phố giấy.

Mười sáu người khác cũng chết.

Thiếu niên bị lửa thiêu.

Trước khi chết, hắn bò đến quyển sổ, dùng máu gạch tên mình.

Không còn tên thì không chết.

Nhưng người không chết cũng không còn là người.

Hắn biến thành chủ tiệm giấy.

Đỗ Vô Danh.

Mảnh chuông rung tiếng cuối cùng.

Trong tro lửa mười năm trước, tôi thấy tên thật của hắn trên một mảnh giấy cháy dở.

Đỗ Sinh.

Sinh trong sinh tử.

Tôi nhìn hắn.

“Đỗ Sinh.”

Phố giấy im bặt.

Người đàn ông áo dài giấy cứng đờ.

Mặt giấy của hắn bắt đầu nứt.

“Đừng gọi tên đó…”

Tôi nói tiếp:

“Đỗ Sinh, người bán tên đầu tiên của phố giấy.

Hắn hét lên.

Tất cả người giấy trên phố đồng loạt ôm đầu.

Tên thật bị gọi, người không tên mất chỗ trốn.

Đỗ Sinh nhìn tôi, trong mắt mực đen trào ra.

“Ta chỉ muốn sống!”

Tôi lạnh giọng:

“Em gái ông cũng muốn sống.”

Hắn run lên.

“Ta không biết sẽ cháy… ta không biết…”

“Ông biết tên có thể giết người, vẫn viết.”

Tôi bước tới.

“Ông biết người giấy có thể thế mạng, vẫn bán.”

“Ông biết Vô Tướng Hội dùng sổ làm gì, vẫn sao chép.”

“Đừng đem một câu không biết che hết.”

Đỗ Sinh ôm đầu.

Mặt giấy rơi từng mảng.

Bên dưới lộ ra gương mặt bị cháy đen của thiếu niên năm đó.

Không còn trẻ.

Không còn trắng.

Chỉ còn một thứ bị lửa và lòng tham thiêu đến méo mó.

Hắn nhìn tôi, giọng run rẩy:

“Ta không có tên thì không chết…”

Tôi đáp:

“Nhưng ông cũng không sống.”

Tạ Hành Chu đứng dậy, tay còn chảy máu.

Anh nhìn Đỗ Sinh.

“Đỗ Sinh, ông liên quan đến ít nhất mười bảy mạng người trong vụ cháy phố giấy, cùng nhiều vụ sử dụng tên trái phép hại người sau đó. Tôi làm chứng, tên thật của ông đã được xác nhận.”

Vòng lời chứng dưới chân anh sáng lên.

Lục Minh cũng hét:

“Tôi làm chứng phụ! Ông không phải Đỗ Vô Danh, ông là Đỗ Sinh! Đừng giả chết!”

Bình luận livestream tràn lên.

【Đỗ Sinh】

【Đỗ Sinh】

【Đỗ Sinh】

【Tên thật đã xác nhận】

【Không cho trốn】

Tên thật trở thành ánh sáng.

Chiếu lên người Đỗ Sinh.

Hắn lùi lại, nhưng phía sau là Tiệm Giấy Vô Danh.

Biển tiệm bắt đầu cháy.

Chữ Vô Danh rơi xuống.

Bên dưới lộ ra chữ cũ:

Tiệm Giấy Đỗ Sinh.

Tất cả sổ giấy trong tiệm mở ra.

Những cái tên bị sao chép đồng loạt rung lên.

Tôi giơ bút đỏ, nói:

“Các vị trong phòng live, gõ theo tôi.”

“Bản sao không thay bản chính.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...