Bình luận:

【Bản sao không thay bản chính】

“Không bán tên người khác.”

【Không bán tên người khác】

“Tên đã gọi đúng, sổ giấy vô hiệu.”

【Tên đã gọi đúng, sổ giấy vô hiệu】

Từng dòng chữ hóa thành lửa đỏ, chạy dọc phố giấy.

Người giấy trước ngực treo tên nạn nhân cũ lần lượt xẹp xuống.

Thẻ tên bay lên, cháy thành tro.

Trần Dục.

Tống An.

Từ Kiến Quốc.

Hứa Minh.

Giang Ninh.

Tô Mộng.

Tô Uyển.

Kỷ Dương.

Mạnh Kỳ.

Tạ Hành Chu.

Lục Minh.

Từng bản sao tên bị đốt.

Không phải đốt tên thật.

Mà đốt giấy sao.

Tiệm Giấy Vô Danh rung chuyển.

Đỗ Sinh gào lên, lao về phía tôi.

“Trả tên cho ta!”

Tôi giơ kéo đồng.

“Muốn tên thì tự gánh tội với nó.”

Hắn khựng lại.

Tên thật không chỉ cho hắn tồn tại.

Mà cũng kéo toàn bộ tội lỗi về hắn.

Đây là lý do hắn đốt tên.

Không phải chỉ để sống.

Mà để không phải chịu báo ứng.

Tôi chém kéo xuống.

Vòng gỗ nứt trên tay hắn vỡ tan.

Bên trong rơi ra một mảnh giấy nhỏ.

Trên giấy không viết tên hắn.

Mà viết một ký hiệu.

Con mắt không đồng tử.

Dưới ký hiệu là một câu:

Tên của Vô Tướng không thể đọc bằng miệng.

Chỉ có thể mở bằng sổ gốc.

Tôi nhặt mảnh giấy lên.

Sổ gốc.

Đây mới là manh mối thật.

Đỗ Sinh cười khàn, dù thân thể đang cháy.

“Cô tưởng gọi tên ta là thắng?”

“Ta chỉ giữ bản sao…”

“Sổ gốc không ở đây…”

“Người Giữ Sổ mất tên, nhưng sổ gốc sẽ tự tìm chủ mới…”

Tôi hỏi:

“Ở đâu?”

Đỗ Sinh nhìn tôi, nụ cười méo mó.

“Ở nơi mọi người đều có tên…”

“Nhưng không ai dùng tên thật…”

Thân hắn cháy mạnh.

Trước khi tan, hắn nói câu cuối:

“Thành phố mặt nạ.”

“Đêm không mặt.”

Sau đó Đỗ Sinh biến thành tro giấy.

Phố giấy Phong Đô yên lặng.

5. Chợ tàn

Khi Đỗ Sinh biến mất, cả con phố giấy bắt đầu sụp.

Nhưng không phải kiểu sụp của nhà thật.

Mà là từng cửa hàng gấp lại như giấy.

Mái nhà gập xuống.

Cửa gấp vào.

Đèn lồng xẹp đi.

Người giấy tan thành tro trắng.

Những thẻ tên bị sao chép cháy hết trong không khí, hóa thành vô số đốm sáng nhỏ bay lên.

Tôi nghe thấy rất nhiều tiếng thở phào.

Không phải từ người trong phố.

Mà từ những cái tên cuối cùng được thả.

Lục Minh ngồi bệt xuống đất.

“Lần này tôi suýt thành Khách sống số ba bản giấy.”

Tôi nhìn thẻ giấy trên ngực cậu.

Thẻ đã chuyển từ “Khách sống số ba” thành một tờ giấy trắng.

Tôi xé xuống.

“Tên tạm hết hiệu lực.”

Cậu lập tức sờ mặt.

“Tôi còn nhớ tên tôi không?”

Tôi hỏi:

“Cậu tên gì?”

Cậu bật dậy:

“Lục Minh.”

“Còn chức vụ?”

“Cảnh sát, phụ trách sợ ma và ghi hình.”

“Rất chuẩn.”

Tạ Hành Chu xé thẻ khách sống số hai xuống.

Tay anh vẫn còn vết cắt từ thẻ Tạ Vô Cữu.

Tôi lấy bùa sạch máu dán lên.

“Về xử lý vết thương.”

Anh nhìn tôi.

“Cô cũng bị giấy chạm nhiều lần.”

“Không sao.”

“Lâm Vãn Chi.”

Tôi ngẩng đầu.

Anh nhìn tôi rất bình tĩnh.

“Không cần lúc nào cũng nói không sao.”

Tôi im lặng một chút.

Sau đó kéo tay áo lên.

Trên cổ tay, vai và mu bàn tay có vài vết chữ mờ.

Lâm.

Vãn.

Chi.

Tôi đã gạch hết, nhưng dấu vẫn còn.

Tạ Hành Chu nhìn rất lâu.

“Có ảnh hưởng không?”

“Chưa biết.”

Lục Minh lập tức đau khổ:

“Tôi ghét nhất nghe câu chưa biết.”

Tôi nhìn những vết chữ.

“Đỗ Sinh không lấy được tên, nhưng phố giấy đã sao chép được nét. Có thể sau này sẽ có người dùng nét này giả chữ ký của tôi.”

Tạ Hành Chu nói:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...