Nhan Thư Ý bước đến bên cửa sổ, đẩy mạnh khung cửa ra.
Bên ngoài trời trong xanh, nắng rực rỡ.
Tâm trạng cô cũng sáng bừng theo.
Vì vẫn chưa đến lịch phỏng vấn, cô quyết định xuống dưới đi dạo một vòng.
Khi đi ngang qua bãi cỏ dưới chung cư, cô chợt nghe thấy vài tiếng mèo kêu rất khẽ.
Cô quay đầu nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng con mèo nào.
Đang định rời đi thì tiếng kêu ấy lại vang lên lần nữa.
Cô liền cúi xuống, vạch bụi cỏ tìm kiếm.
Ở sâu trong một đoạn ống nước bỏ hoang, cô phát hiện một chú mèo cam nhỏ.
Nó gầy trơ xương, khắp người đầy vết thương.
Thấy cô lại gần, nó không hề sợ hãi, còn cố gắng lê từng chút một về phía cô.
Tim cô thắt lại.
Cô lập tức quyết định phải cứu nó.
Nhưng trước ống nước có mấy khối bê tông chắn ngang.
Cô thử mấy lần vẫn không nhấc nổi.
Cô muốn tìm người giúp, nhưng ở đây cô chẳng quen ai.
Ngoài người đàn ông đã giúp cô trả tiền hôm trước.
Do dự một lúc, cô vẫn ôm tâm lý thử vận may, gõ cửa nhà anh.
Cửa mở ra.
Anh trông như vừa ngủ dậy, thấy cô liền chỉnh lại áo.
“Cô tìm tôi có việc gì sao?”
Cô nhanh chóng kể lại chuyện dưới lầu có mèo bị thương.
“Đợi tôi một chút.”
Anh nói xong liền vào thay áo rồi cùng cô xuống dưới.
Anh cẩn thận dời từng khối bê tông, nhẹ nhàng bế chú mèo ra khỏi ống nước.
Chú mèo kêu không ngừng nhưng lại ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh.
“Có vẻ chân sau bị thương. Chúng ta nên đưa nó đến bệnh viện thú y.”
“Ừ, tôi biết một chỗ.”
Hai người đi bộ vài phút thì đến nơi.
Y tá kiểm tra xong nói chân chỉ trầy xước nhẹ, không gãy xương, nhưng bị suy dinh dưỡng, cần theo dõi vài ngày.
Nghe vậy, Nhan Thư Ý mới thở phào.
“Cảm ơn anh hôm nay. Nếu không có anh tôi thật sự không biết tìm ai.”
“À đúng rồi, tôi còn chưa hỏi tên anh.”
Giọng cô đầy biết ơn.
“Không có gì, cứu được nó tôi cũng vui. Tôi là Lục Thanh Hoài, còn cô?”
“Nhan Thư Ý.”
Anh lặp lại tên cô một lần rồi gật đầu.
Sắp xếp xong cho mèo, hai người cùng quay về.
Có lẽ vì cùng làm chung một việc nên dọc đường nói chuyện rất tự nhiên.
Cô biết anh làm cố vấn pháp lý cho một công ty luật.
Từ nhỏ cô đã hứng thú với ngành luật, thế là hai người bàn luận sôi nổi.
Càng nói càng hợp ý.
Ấn tượng của cô về anh cũng thay đổi.
Lục Thanh Hoài không hề lạnh lùng như vẻ ngoài.
“Cô đợi tôi chút.”
“Được.”
Anh chưa hiểu gì thì thấy cô chạy về phía tiệm kem dưới chung cư.
Một lát sau, cô cầm hai cây kem lớn chạy lại.
Anh bật cười.
“Cô vẫn nhớ à?”
“Đương nhiên.”
Cô đưa kem cho anh.
Nắng chiều xuyên qua tán cây chiếu xuống, anh nhìn cô mà bỗng thấy má mình nóng lên.
Nhận ra điều đó, anh vội tìm cớ về nhà trước.
Cô không hề để ý.
Hai người hẹn hôm sau cùng đến bệnh viện thú y rồi ai về nhà nấy.
Chương 16
Những ngày sau đó, hai người thường hẹn nhau đến thăm mèo.
Nhờ y tá chăm sóc kỹ lưỡng, chú mèo hồi phục nhanh chóng.
Nhan Thư Ý muốn đem về nuôi, nhưng chủ nhà từng nói rõ không được nuôi thú cưng.
“Hay để tôi nuôi đi. Nhà tôi rộng hơn, trước đây tôi cũng từng nuôi mèo.”
Lục Thanh Hoài mở điện thoại cho cô xem ảnh.
Hình nền của anh là một chú mèo tam thể rất đáng yêu.
“Được, nhưng thức ăn với đồ dùng tôi sẽ mua. Tiền viện phí anh đã trả rồi, lần này để tôi.”
“Được.”
“Nhưng cô chắc không xách hết đâu, tôi đi cùng.”
Cô không ngờ anh chu đáo như vậy, liền gật đầu.
Hai người cùng đi mua thức ăn, đồ chơi cho mèo.
Cô có chút khó khăn trong việc lựa chọn.
Nhưng anh không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, ngược lại còn đưa ra gợi ý rất tận tình.
Trong lòng cô bỗng ấm lên.
Cô chưa từng được ai kiên nhẫn với mình như thế.
Cô chợt nhớ trước kia Tống Văn Khanh cũng từng như vậy.
Nhưng sau này, anh thậm chí còn không cho cô một phút để nghe cuộn băng.
“Sao thế?”
Thấy cô thất thần, anh hỏi.
“Không có gì… chỉ là hình như chúng ta chưa đặt tên cho nó.”
“Vậy cô đặt đi. Dù sao cô cũng là người cứu nó.”
Cô nghĩ một lúc.
“Hay gọi là Tiểu Hạ đi. Nhặt được vào mùa hè.”
“Anh thấy sao?”
Ánh mắt cô mang theo chút mong đợi.
“Rất đáng yêu. Vậy từ nay nó là Tiểu Hạ.”
Vì về hơi muộn, Lục Thanh Hoài gọi taxi.
Anh còn gọi trước hỏi tài xế có cho mang mèo không.
Tài xế vui vẻ đồng ý.
Nhưng khi đến nơi, ông ta nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý rồi nói gì đó bằng tiếng Nga với anh.
Cô không hiểu, liền hỏi nhỏ:
Chaporia
Bình Luận (0)