20px

“Ông ấy nhìn tôi lạ lắm. Ông ấy nói gì vậy?”

“Ông ấy nói mèo của cô dễ thương quá, muốn trộm đi.”

“Thật sao? Tại sao?”

Cô lập tức ôm chặt Tiểu Hạ.

Anh bật cười.

“Đùa thôi.”

Cô không nói gì, vẫn ôm mèo thật chặt.

Ở góc cô không nhìn thấy, khóe môi anh cong lên đầy ý vị.

Đưa mèo về nhà anh xong, cô mới về nhà tắm rửa.

Điện thoại rung lên.

Cô tưởng ai nhắn tin, hóa ra là tin tức đẩy về.

Tiêu đề: “Tỷ phú Tống Văn Khanh hủy hôn ngay tại lễ cưới.”

Ảnh hiện trường hỗn loạn.

Nhưng đập vào mắt cô đầu tiên lại là những bông hướng dương.

Poster, quà cưới, trang trí… đều là hướng dương.

Chỉ vì cô từng nói mình thích loài hoa này.

Thậm chí mơ ước hôn lễ tương lai lấy hướng dương làm chủ đề.

Xem tiếp tin tức, tim cô khẽ thắt lại.

Tống Văn Khanh cuối cùng cũng đã nghe cuộn băng.

Nhưng dù vậy, cô cũng không còn kỳ vọng gì nữa.

Những tổn thương anh gây ra vẫn còn đó.

Dù anh có bù đắp thế nào cũng không thể quay lại như xưa.

Cô tắt trang tin.

Hủy theo dõi mọi tin tức liên quan.

Từ nay về sau.

Mọi thứ ở nơi đó, cô không muốn dính dáng thêm nữa.

Chương 17

Nhìn tờ giấy có hiệu lực pháp lý kia, cả ba người đều sững lại một thoáng.

Nhan Ý Mạt hừ một tiếng, đầy khinh thường.

“Nhan Thư Ý lại lên cơn gì nữa đây?”

“Chẳng qua không cho cô ta dự đám cưới thôi mà, cần gì làm đến mức gửi cái thứ này cho Tống Văn Khanh? Muốn để anh ấy biết nhà họ Nhan đối xử tệ với cô ta, cố tình gây chuyện đúng không?”

“Giờ mà biết đám cưới không thành, chắc cô ta đắc ý lắm!”

Nghe cô ta nói vậy, cha mẹ Nhan cũng thấy có lý.

Lập tức trong lòng họ đầy oán trách Nhan Thư Ý.

Cha Nhan quyết định gọi điện mắng cho “đứa con bất hiếu” một trận.

Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên giọng máy lạnh băng, ngoài ra chẳng có gì.

Cha Nhan tức tối.

“Nó dám không nghe điện thoại của tôi, đúng là cánh cứng rồi!”

Mẹ Nhan không tin, cũng gọi thử.

Kết quả vẫn không liên lạc được.

“Xem ra nó muốn cắt đứt với chúng ta thật rồi. Ba mẹ, đã vậy nó còn hại con thảm thế này, chi bằng đuổi nó khỏi nhà họ Nhan luôn đi!”

Nhan Ý Mạt tranh thủ châm thêm dầu.

Cha mẹ Nhan lập tức đồng ý, còn định tìm luật sư công chứng tờ giấy đó ngay.

Nhan Ý Mạt lúc này mới thấy hả dạ đôi chút.

Về đến nhà họ Nhan, nhìn chữ “hỷ” dán đầy cửa, Nhan Ý Mạt càng tức đến phát điên.

Cô ta giật phăng những đồ trang trí xuống, không ăn tối, tự khóa trái cửa phòng.

Cha mẹ Nhan lo đến mức đứng ngồi không yên, thay nhau đứng ngoài cửa dỗ dành.

“Ý Mạt à, con cả ngày vất vả rồi, đừng bỏ bữa.”

“Đúng đó, dù thế nào con cũng ra ăn chút gì đi.”

Một lúc lâu sau, trong phòng mới vọng ra giọng cô ta.

“Con không cần biết! Con nhất định phải gả cho Tống Văn Khanh!”

“Đám cưới đã tổ chức rồi, không cưới anh ấy thì con sẽ thành trò cười mất!”

“Ba mẹ chẳng phải nói có cách sao? Giờ đi nghĩ ngay cho con!”

Không còn cách nào khác, cha mẹ Nhan đành lái xe đến trước biệt thự nhà họ Tống.

Xe còn chưa kịp dừng hẳn, đã có mấy vệ sĩ mặc vest đen tiến tới chặn đường.

“Các người là ai? Đây là nhà họ Tống, không được tự ý xông vào!”

Người dẫn đầu cầm dùi cui điện, gõ gõ lên cửa kính.

Cha Nhan cứng đầu bước xuống.

“Chúng tôi không phải người lạ. Chúng tôi là… bố mẹ vợ của Tống tổng!”

“Tôi khuyên cậu mau vào báo một tiếng! Nếu Tống tổng biết được thì không hay đâu.”

Ông ta tưởng đối phương sẽ sợ.

Ai ngờ vệ sĩ bật cười, liếc cha mẹ Nhan một lượt.

“Bố mẹ vợ?”

“Tống tổng còn chưa cưới ai, lấy đâu ra bố mẹ vợ.”

“Nhìn cái là biết giả mạo. Cút ngay! Không cút thì đừng trách tôi không khách khí!”

Nói xong hắn vung dùi cui điện.

Mẹ Nhan sợ đến mức không dám thốt ra lời nào.

Cha Nhan không cam tâm, liền hướng về phía biệt thự gào lên.

“Văn Khanh! Chuyện của Ý Mạt có nguyên nhân! Con nhất định phải nghe chúng ta giải thích!”

“Với lại chuyện kết hôn đã tuyên bố khắp nơi rồi! Con hủy như vậy, nhà họ Tống biết được cũng sẽ ảnh hưởng đến con!”

Vệ sĩ định khống chế ông ta.

Đúng lúc đó, một người đàn ông dáng vẻ quản gia vội chạy tới, ghé tai vệ sĩ nói mấy câu.

Vệ sĩ lập tức thả cha Nhan ra.

“Hôm nay coi như các người gặp may. Tống tổng nói muốn gặp ông!”

“Tôi?” Cha Nhan chỉ vào mình.

“Đúng. Còn bà ta, ở dưới lầu chờ, không được đi lung tung.”

Cha Nhan không dám phản đối, lập tức theo quản gia đi vào trong.

Chương 18

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...