Tống Văn Khanh đứng trước cửa kính sát đất cao vút, tay cầm điếu thuốc vừa châm.
Từ lúc anh nhận ra Nhan Thư Ý mới là người mình luôn tìm, anh đã cho người lục soát khắp thành phố.
Nhưng vẫn bặt vô âm tín.
Ngay cả mọi phương thức liên lạc của cô cũng đều hiện đã hủy.
Trong lòng anh vừa áy náy vừa nóng ruột.
Áy náy vì lâu như vậy anh lại không nhận ra.
Nóng ruột vì anh đã làm quá nhiều chuyện quá đáng, giờ đến cơ hội giải thích cũng không có.
Lúc này, trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ.
Phải tìm được Nhan Thư Ý càng nhanh càng tốt.
Nghe tiếng trợ lý gõ cửa, anh dập tắt điếu thuốc.
“Tôi nghe nói ông định đem chuyện này nói với nhà họ Tống? Đây là đang uy hiếp tôi sao?”
Giọng Tống Văn Khanh lạnh đến cực điểm.
Cha Nhan vừa bước vào đã rùng mình, như thể nhiệt độ trong phòng sụt xuống vài độ.
“Không không, tuyệt đối không phải ý đó.”
“Tôi chỉ là không muốn nhìn một mối lương duyên tốt đẹp bị phá hỏng thôi.”
Đối mặt với Tống Văn Khanh, cha Nhan lập tức mất sạch khí thế, giọng còn mang theo chút nịnh nọt.
“Lương duyên?” Tống Văn Khanh bật cười. “Nhà họ Nhan các người coi tôi là gì? Coi tôi là thằng ngu à?”
Áp lực trong ánh mắt anh khiến cha Nhan không dám ngẩng đầu.
Nhưng nghĩ đến đứa con gái đang tuyệt thực ở nhà, ông ta vẫn cắn răng nói.
“Tôi và mẹ Ý Mạt hài lòng với cậu lắm, sao có thể coi cậu là thằng ngu.”
“Cậu với Ý Mạt ở bên nhau tốt như vậy, cô ấy có phải người chăm cậu hay không thì có quan trọng gì đâu.”
“Tôi nghĩ… chi bằng cứ thuận nước đẩy thuyền.”
Sự trơ trẽn ấy khiến Tống Văn Khanh gần như bật cười vì tức.
“Vậy người chăm tôi không phải Nhan Ý Mạt, mà là Nhan Thư Ý, đúng không?”
“Nếu ông còn không nói thật, tôi sẽ ném thẳng ông từ trên lầu xuống.”
Tống Văn Khanh túm cổ áo cha Nhan.
Cha Nhan vốn đã sợ, bị dọa vậy liền mềm nhũn, nhìn xuống ngoài cửa sổ rồi sụp hẳn xuống sàn.
“Là… là Nhan Thư Ý, không phải Ý Mạt.”
“Ban đầu chúng tôi cũng không biết. Là Ý Mạt nói cậu đang tìm người, mà người cậu tìm rất giống Nhan Thư Ý.”
“Thế là chúng tôi để Ý Mạt mạo danh. Cả chiếc vòng tay đó cũng là của Nhan Thư Ý.”
Tống Văn Khanh hạ mắt xuống.
“Đã coi trọng tôi, vậy hai đứa con gái gả ai chẳng như nhau, sao phải lừa tôi?”
Ý nghĩ ấy khiến cha Nhan nói ra câu thật nhất trong lòng mình.
“Ý Mạt là con gái chúng tôi phải vất vả lắm mới có được. Nhan Thư Ý chỉ là ‘đứa sinh ra để cứu nó’ thôi, sao giống nhau được…”
Nghe cái cách ông ta phân biệt hai đứa con, Tống Văn Khanh lập tức hiểu vì sao Nhan Thư Ý lại chủ động đoạn tuyệt quan hệ.
Trong lòng anh nhói lên.
Sự xót xa dành cho cô lại dày thêm một tầng.
“Vậy bây giờ Nhan Thư Ý ở đâu? Hay ông giấu cô ấy?”
Giọng anh gấp gáp.
“Nó… nó đi Anh rồi.”
“Có địa chỉ cụ thể không?”
Cha Nhan lắc đầu.
Tống Văn Khanh nhìn người đàn ông trước mặt—không hề có một chút hối hận—rồi lạnh lùng ra hiệu cho vệ sĩ.
Cha Nhan bị kéo đi, còn mẹ Nhan dưới lầu cũng bị lôi thẳng xuống tầng hầm.
Cha Nhan trợn mắt không tin nổi.
“Tôi đã nói hết rồi, sao cậu còn làm vậy!”
“Tống Văn Khanh, cậu không sợ báo ứng sao!”
Tiếng gào thét nhanh chóng bị nuốt chửng.
Trong phòng chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc không ngừng.
Tống Văn Khanh quay lại bên cửa sổ, định châm thêm một điếu.
Nhưng bật mãi vẫn không lên lửa.
Bực đến mức anh hất thẳng gạt tàn xuống đất.
Thủy tinh vỡ tóe ra khắp nơi.
Một mảnh cứa vào cánh tay anh, máu đỏ thẫm chảy ra.
Cơn đau rõ ràng như vậy, nhưng anh lại không có cảm giác gì.
Thư Ý.
Rốt cuộc em đang ở đâu?
Anh đã biết sự thật rồi.
Xin em… gặp anh một lần, được không?
Chương 19
“Tổng giám đốc Tống, đây là những thứ trước đó anh bảo tôi điều tra.”
Trợ lý vừa nói vừa đặt chiếc túi hồ sơ lên bàn.
Tống Văn Khanh mở ra.
Bên trong là hóa đơn viện phí năm đó.
Trên đó ghi rất rõ, khi Nhan Ý Mạt ba tuổi bỗng phát bệnh nặng, cần máu cuống rốn để cứu mạng.
Sự ra đời của Nhan Thư Ý, nói trắng ra chỉ là để cứu Nhan Ý Mạt.
Bàn tay Tống Văn Khanh siết chặt tập giấy.
Anh luôn thắc mắc vì sao cha mẹ Nhan thiên vị đến vậy, nhưng chưa từng nghĩ nguyên nhân lại là thế này.
Trong hồ sơ còn có một chiếc điện thoại đã trầy xước, cũ hỏng.
Anh nhận ra ngay.
Đó là điện thoại Nhan Thư Ý từng dùng.
Trợ lý lần theo lịch sử cuộc gọi, tìm ra vị trí cuối cùng của sim.
Rồi đưa cho kỹ thuật khôi phục dữ liệu, cuối cùng mới chuyển đến tay anh.
Chaporia
Bình Luận (0)