Tùy tùng dần lui xa.

Giọng nàng kiên định đến quyết liệt.

“Thần thiếp thỉnh cầu Điện hạ mở xe để kiểm tra.”

Bên ngoài bỗng trở nên yên lặng.

Một lát sau vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Ta nghe thấy trưởng tỷ kinh hô:

“Nương nương!”

Giọng Thôi Uyển Thanh vẫn bình tĩnh.

“Thần thiếp là chính phi Đông cung.”

“Có trách nhiệm chỉnh đốn nội trạch Đông cung.”

“Đêm nay xa giá của Điện hạ xuất hành.”

“Nghi ngờ có nữ t.ử không rõ thân phận ở bên trong.”

“Nếu làm ngơ, thanh danh của Điện hạ sẽ bị tổn hại.”

“Thể diện Đông cung mất sạch.”

“Lễ pháp triều đình cũng sẽ sụp đổ.”

“Cho nên…thần thiếp nguyện c.h.ế.t mà quỳ xuống cầu xin Điện hạ mở cửa xe để thần thiếp kiểm tra.”

Gió từ bốn phương tám hướng ùa tới.

Giữa những tiếng quát tháo và trách mắng.

Ta nghe thấy tiếng bước chân từng bước tiến về phía mình.

Rèm xe được vén lên.

Tạ Hoài Dữ liền kéo ta vào lòng.

Cách đó ba bước.

Thôi Uyển Thanh kề kiếm lên cổ mình, chặn trước mặt Lý Lẫm Xuyên.

Ta lao tới ôm lấy nàng, cơ thể nàng cứng lại trong thoáng chốc.

Sau đó nhẹ nhàng vuốt tóc ta.

“Hứa cô nương.”

“Đừng sợ.”

Ta ghé sát tai nàng.

Nói thật nhanh và thật khẽ:

“Nương nương, hãy trở về kiểm tra t.h.u.ố.c của người.”

Kiếp trước.

Thôi Uyển Thanh từng m.a.n.g t.h.a.i hai lần.

Một lần ở Đông cung.

Một lần ở Phượng Nghi cung.

Nhưng cả hai lần đều không thể sinh được đứa bé ấy.

Lời đồn ngày càng lan rộng, ai nấy đều nói là do nữ nhân của Hứa gia đứng sau giở trò.

Ta tới thăm nàng, thấp thỏm giải thích:

“Nương nương, thật sự không phải ta.”

Khi ấy sức khỏe nàng đã không còn tốt.

Nghiêng người dựa trên nhuyễn tháp, nàng mỉm cười trấn an:

“Ta biết không phải muội.

“Nương nương biết là ai sao?”

Ta hạ thấp giọng hỏi:

“Vì sao không xử trí kẻ đó?”

Nàng vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc ta.

“Ý Như, đừng hỏi nữa.”

“Lúc ta biết được thì đã quá muộn rồi.”

Vì thế ta không hỏi thêm nữa.

Mãi đến sau này, khi các hoàng t.ử đều trưởng thành.

Trong ánh mắt Lý Lẫm Xuyên nhìn họ dần xuất hiện sự đề phòng.

Ta mới chợt hiểu.

Người mà Thôi Uyển Thanh nhắc tới rốt cuộc là ai.

Thôi gia thế lực quá lớn, ngoại thích lộng quyền là cơn ác mộng của mọi đế vương.

Kiếp trước vào lúc này, Thôi Uyển Thanh không ở Giang Nam.

Nàng vừa mang thai, được giữ lại Đông cung dưỡng thai.

Đứa trẻ vốn nên có ở kiếp trước, kiếp này lại không thấy đâu nữa.

Nghe trưởng tỷ nói, trong viện của Thái t.ử phi luôn sắc một nồi t.h.u.ố.c Chủng Ngọc Thang.

Lý Lẫm Xuyên nói không sai.

Sống lại một đời, hắn quả thực đã chuẩn bị chu toàn mọi thứ.

Trong xe ngựa, ta vùi mặt vào lòng Tạ Hoài Dữ.

“Sao chàng lại tới đây?”

“Ta nằm mơ.”

“Trong mơ, ta thầm thương nàng nhiều năm.”

“Vì muốn bày tỏ tâm ý, còn nhờ mẫu thân đi cầu Hoàng hậu ban ý chỉ tứ hôn.”

“Nhưng ý chỉ mãi không tới, sau này ta hỏi lại mới biết nàng đã vào Đông cung.”

“Về sau nàng trở thành Hoàng quý phi, có con.”

“Nhưng chưa từng gửi về một lá thư nhà nào.”

“Đúng lúc các hoàng t.ử thiếu một vị tiên sinh.”

“Ta chủ động từ quan, vào cung dạy dỗ hoàng t.ử.”

“Cuối cùng mới được gặp lại nàng.”

“Nàng sống không hề vui vẻ.”

“Nhưng may mà còn có Tiểu hoàng t.ử ở bên.”

“Chỉ tiếc thế sự trêu ngươi, về sau đã xảy ra rất nhiều chuyện.”

“Ta tỉnh lại từ giấc mộng.”

“Đột nhiên rất muốn gặp nàng.”

Chuyện cũ như mộng.

Ta có chút buồn bã.

“Chỉ vì một giấc mơ thôi mà chàng từ Kim Lăng chạy tới đây suốt đêm sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...