10
Tôi không nói một lời, tháo chiếc dây chuyền đôi trên cổ xuống rồi nhét vào tay Phỉ Ngọc.
Chiếc dây chuyền này là quà sinh nhật tôi nài nỉ anh mua cho mình vào năm kia.
Không.
Nói chính xác hơn là ép anh mua.
Lúc đó anh cực kỳ miễn cưỡng đeo nó.
Lúc nào cũng cố tình nhét mặt dây chuyền vào trong cổ áo.
Sợ bạn cùng phòng hoặc bạn học cùng chuyên ngành phát hiện đó là đồ đôi của người yêu.
Bây giờ.
Chúng tôi đều có thể tháo nó xuống rồi.
“Cái này anh mang đi đi. Em nhớ còn một đôi nhẫn nữa thì phải, hình như vẫn nằm trong vali của em, cái đó anh cũng lấy luôn.”
Tôi xoay người đi vào phòng ngủ tìm vali.
Mới đi được hai bước, bên eo đã bị siết chặt.
Hai tay của chàng trai quấn lấy tôi, cằm đặt lên hõm cổ tôi.
Hơi thở nóng bỏng phả xuống.
Anh nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Anh sai rồi, sau này sẽ không gây chuyện nữa.”
Tôi khó khăn đẩy anh ra.
Nhưng anh lại như miếng cao dán chó, tiếp tục dính tới.
Tôi thật sự phát bực.
Lúc giơ tay lên, không khống chế được lực.
Chát một tiếng.
Tôi tát lệch mặt Phỉ Ngọc.
Làn da vốn trắng nõn của chàng trai giờ hiện lên một mảng đỏ chói mắt.
Tôi sững người.
Đối diện với đôi mắt đã ngấn nước ấy, những lời chuẩn bị nói ra lập tức mắc nghẹn nơi cổ họng.
“Chính em đề nghị đấy nhé, đừng có hối hận.”
“Ngay từ đầu anh đã chẳng muốn yêu em rồi, từ trước tới nay đều là em ép buộc anh!”
“Bây giờ anh đi luôn. Sau này nếu còn dây dưa với em nữa thì Phỉ Ngọc anh đúng là một con chó bên chân Quý Hồng Vũ em! Loại hèn hạ!”
Chàng trai tức giận ngút trời.
Nói xong liền đập cửa bỏ đi không quay đầu lại.
Chiếc dây chuyền đôi bị bỏ quên trên sàn nhà.
Tôi nhặt lên rồi đeo lại.
Đi ra ban công nhìn bóng lưng dứt khoát dưới lầu kia, khẽ hừ lạnh:
“Đồ ngốc, mưa lớn thế này ít nhất cũng phải cầm ô rồi hẵng chạy chứ.”
“Cho anh dầm chết luôn đi.”
11
Ngày đầu tiên được chuyển chính thức.
Thế giới cũng chẳng tốt đẹp hơn.
Ông sếp vẫn là tên đàn ông soi mói cay nghiệt như cũ.
Khác biệt duy nhất là hôm nay Triệu Thụy Lãng còn khốn nạn hơn hôm qua.
Tôi ngồi trước bàn làm việc gửi cho Liêu Nguyệt một tin nhắn:
【Có đơn hàng mới rồi nhé, lần này tốt nhất là ảnh selfie trang điểm đầy đủ.】
Bên kia vẫn trả lời ngay lập tức:
【Được rồi, đợi chút nha chị em.】
Rất nhanh sau đó.
Tôi nhận được vài tấm ảnh mỹ nữ phong cách thuần dục.
Lần này tôi phải lập một tài khoản mới.
Anh ta sẽ thích kiểu phụ nữ thế nào nhỉ?
Kiểu chị đẹp quyến rũ nhưng lại dịu dàng như vợ hiền?
Tôi ngước mắt nhìn người đàn ông cách đó không xa đang nhíu mày nhìn màn hình máy tính.
Giây tiếp theo.
Tôi chạm phải ánh mắt của anh ta.
Triệu Thụy Lãng nhướng mày rồi gửi tin nhắn.
【Vào văn phòng tôi một chuyến.】
Tôi phát ra giọng điệu của nô lệ:
【Đã rõ.】
“Cô xem giúp tôi nên từ chối lời mời dự tiệc ngày mai của người này thế nào đi. Còn phải dẫn theo bạn nữ nữa, tôi lại không có, phiền chết được.”
“Anh có thể nói sức khỏe không tốt, thật sự không tiện.”
“Tối qua tôi còn uống rượu với ông ta, chắc chắn ông ta không tin.”
“Hôm nay đột xuất đi công tác, không ở địa phương?”
“Ông ta cũng rất rõ lịch làm việc gần đây của tôi. Đây là quản lý của phòng ban bên cạnh.”
“Vậy thì…”
Tôi nhất thời cạn lời.
Không muốn đi thì từ chối thẳng luôn đi.
Một người đàn ông độc miệng đến mức chẳng thèm để ý lòng tự trọng của người khác như anh còn cần tìm lý do sao?
Nhưng ai bảo anh là cấp trên của tôi.
Cho dù anh tùy tiện đánh rắm một cái, tôi cũng phải coi trọng mà suy nghĩ.
“Hay là…”
Tôi còn chưa kịp nói xong.
Triệu Thụy Lãng đột nhiên ngắt lời:
“Hay là cô đi cùng tôi đi.”
Phản ứng đầu tiên của tôi là từ chối.
Nhưng người đàn ông lại nói:
“Thời gian tham dự tiệc sẽ được tính theo mức tăng ca gấp ba lần lương giờ.”
Lương tâm của anh ta lúc nào cũng bất chợt xuất hiện một chút như vậy.
“Vâng, giám đốc.”
12
Không ngờ Phỉ Ngọc, người đã thề rằng nếu còn dây dưa với tôi thì là chó, chỉ mới qua một đêm đã lại ngồi xổm trước cửa căn hộ.
“Anh để quên thứ gì ở chỗ em à?”
Tôi bình thản hỏi, vừa lục tìm chìa khóa trong túi.
Anh ngẩng đầu lên:
“Đồng hồ. Trước đây lúc rửa bát anh từng tháo xuống.”
Giọng anh khàn đặc.
Chắc là vì tối qua dầm mưa.
“Đợi chút, để em tìm thử.”
Mở cửa xong, tôi đi vào trong nhà rồi khép hờ cửa lại.
Chàng trai ngoan ngoãn ngồi xổm tại chỗ.
Cúi đầu.
Lặng lẽ chờ đợi.
Tôi tìm một vòng nhưng không thấy.
“Không có ở chỗ em, có phải anh nhớ nhầm rồi không?”
Tôi mở cửa ra lần nữa.
Phỉ Ngọc ngẩng mặt lên.
Đã khóc đến đầy mặt nước mắt.
Chaporia
Bình Luận (0)