13
Anh phát sốt rồi.
Trán nóng hầm hập.
Dù sao cũng đã yêu nhau bốn năm.
Tôi không thể để mặc anh ngồi trước cửa nhà mình rồi ngất xỉu được.
“Thuốc hạ sốt đây, mau uống đi rồi đến phòng khám tiêm thuốc.”
Tôi mang tới một cốc nước nóng.
Anh nhận lấy.
Giọng nói đã khàn đến mức gần như biến dạng:
“Cảm ơn em. Thật ra anh không định tới tìm em đâu, chỉ là chiếc đồng hồ đó khá quan trọng với anh…”
Tôi biết anh đang giải thích điều gì.
Liền thuận theo gật đầu.
“Em hiểu mà, em không nghĩ nhiều đâu.”
Sắc mặt anh cứng đờ.
Hàng mi dày khẽ run lên.
Bàn tay cầm cốc giấy siết chặt hơn.
Đúng lúc này, điện thoại reo lên.
Là nhân viên giao hàng gọi tới:
“Xin chào, có phải cô Quý Hồng Vũ không ạ? Cô có một kiện hàng giá trị cần giao tận nơi. Xin hỏi ở khu Nam Hồ là tòa nào, đơn nguyên nào vậy ạ?”
Đó là địa chỉ giả lần trước tôi nói với Triệu Thụy Lãng khi anh ta đưa tôi về.
“À, tôi chuyển nhà rồi. Anh giao tới căn hộ Nam Tự, tòa 1, đơn nguyên 1, phòng 503 nhé.”
Nhân viên giao hàng rất nhanh.
Mười phút sau đã gõ cửa.
Anh ta nhiệt tình ôm một bó hoa hồng lớn trong lòng, xách theo bộ lễ phục dự tiệc đưa cho tôi.
Còn chúc một câu:
“Chúc cô tân hôn hạnh phúc!”
Anh ta hiểu lầm rồi.
Tưởng đây là đồ mặc trong tiệc đính hôn.
Tôi lúng túng nhận lấy.
Không giải thích gì, chỉ nhét mạnh bó hoa hồng vào góc huyền quan.
Vừa xoay người lại đã đối diện với một ánh mắt đầy u oán.
“Tân hôn hạnh phúc gì chứ.”
14
“Chỉ là lễ phục cho một buổi tiệc bình thường thôi, cậu giao hàng hiểu lầm ấy mà.”
Tôi vừa tháo lớp màng nhựa của hộp quà, vừa thấy anh đã ngồi dậy từ ghế sofa nên hỏi:
“Anh uống thuốc xong chưa?”
“Uống xong thì đi đi, đồng hồ không ở chỗ em. Biết đâu tối qua trên đường về anh đánh rơi rồi.
”
“Em sắp tham gia tiệc à? Với ai?”
Nhưng Phỉ Ngọc lại chọn lọc bỏ ngoài tai.
Tôi cầm chiếc váy lên nhìn một cái rồi ném trở lại hộp, quay người mất kiên nhẫn nhìn chàng trai.
“Liên quan gì đến anh, anh có đi không?”
Vệt nước mắt trên mặt Phỉ Ngọc còn chưa khô.
Hốc mắt đỏ hoe.
Thoạt nhìn quả thật rất đáng thương.
“Là Trần Tranh à? Hay em đã sớm tìm được mục tiêu tiếp theo rồi?”
Tôi chột dạ trong thoáng chốc:
“Người yêu cũ à, những chuyện đó không liên quan đến anh.”
Tôi nhớ học kỳ đầu năm hai.
Khi đó tôi đã quá lún sâu vào tình cảm với anh.
Muốn thử xem trong lòng anh có tôi hay không.
Tôi nhờ người làm giả một bức thư tình, rồi cố ý nhận nó ngay trước mặt anh.
Phỉ Ngọc chỉ lạnh nhạt nhìn một cái rồi nói:
“Anh còn có tiết học, tối liên lạc sau.”
Khi ấy, trái tim tôi đã nguội lạnh với anh mất một nửa.
Chỉ là về sau vẫn không cam tâm, thỉnh thoảng lại làm ầm lên một trận.
Phản ứng của anh luôn chậm một nhịp.
Đến lúc chia tay rồi mới bắt đầu so đo.
Tôi không để ý đến anh.
Rất hào phóng nhường lại phòng khách, tự mình quay về phòng ngủ chính.
Tiếng nức nở len qua khe cửa truyền vào.
Tôi giả vờ như không nghe thấy.
Cho đến nửa đêm.
Tôi đột nhiên tỉnh giấc.
Phát hiện Phỉ Ngọc đang ngồi đầu giường, cầm điện thoại của tôi xem.
“Mục tiêu tiếp theo của em là người đàn ông tên Triệu Thụy Lãng này sao?”
Trước đây lúc yêu nhau, tính chiếm hữu của tôi rất mạnh.
Tôi từng lén mở khóa điện thoại của Phỉ Ngọc, cài khóa ứng dụng rồi liên kết với điện thoại của mình.
Chỉ cần anh mười phút không trả lời tin nhắn.
Nhìn thấy ứng dụng nào đang chạy nền trên máy anh, tôi sẽ lập tức khóa nó lại.
Bây giờ anh cũng học được rồi.
“Trả điện thoại cho em!”
“Trả em đây.”
Anh ngoan ngoãn đưa lại.
Như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Chaporia
Bình Luận (0)