15
Tôi kiểm tra tin nhắn trong điện thoại.
Phát hiện danh sách bạn bè đã mất hơn mười người.
Anh xóa sạch toàn bộ những người khác giới mà tôi từng kết bạn.
Còn ghim ảnh đại diện của mình lên đầu danh sách.
Đổi ghi chú tên thành “Người yêu”.
“Anh còn xóa cả WeChat của sếp em? Anh phát điên cái gì vậy!”
Tôi giơ chân đá anh một cái.
Chàng trai lảo đảo lùi nửa bước.
Nhưng vẫn dùng gương mặt đẹp không tì vết ấy để giả đáng thương.
“Hồng Vũ, bây giờ anh khó chịu lắm, tim đau quá. Em xoa giúp anh được không?”
Anh nắm tay tôi đặt lên lồng ngực mình.
“Anh còn biết xấu hổ không? Chẳng phải chính anh nói nếu còn dây dưa với em thì anh là chó sao?”
Tôi đã tức đến đỏ bừng cả mặt.
Nhưng chàng trai lại ôm chặt lấy tôi.
Đôi môi vô tình hay cố ý chạm vào chiếc dây chuyền bạc trên cổ tôi.
Anh cam chịu nói:
“Anh vốn đã là rồi.”
“Anh đã sớm trở thành một con chó bên chân em.”
“Bao nhiêu năm nay, em muốn đá anh, muốn hận anh thế nào, anh đều chấp nhận, đều quen rồi.”
“Vậy tại sao bây giờ em lại muốn vứt bỏ anh, không cần anh nữa?”
Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống làn da tôi.
Giọng anh run rẩy:
“Quý Hồng Vũ, em đã có anh rồi mà còn đi trêu chọc những người đàn ông khác.”
“Anh thật sự sẽ chết cho em xem.”
16
Tôi vốn cho rằng chia tay là chuyện anh cầu còn không được.
Không ngờ Phỉ Ngọc lại đột nhiên phát điên.
Dù đã bị tôi đuổi ra ngoài.
Nhưng ngay ngày hôm sau, chàng trai đã thuê luôn căn hộ bỏ trống đối diện nhà tôi.
Anh không phải kiểu trai bao ăn bám như lời đồn.
Ngược lại, giống hệt nam chính trong truyện tranh của anh.
Là một cậu ấm nhà giàu.
Nếu không phải vì học kỳ cuối năm tư, tôi không có ý định buông tha anh.
Thì bây giờ anh đã ra nước ngoài du học rồi.
Chứ không phải suốt ngày theo sau tôi.
Giúp tôi tìm nhà chuyển nhà, dọn dẹp đồ đạc, sống như một người hầu.
“Anh không cần phải như vậy, anh còn có tương lai của riêng mình.”
Trước giờ đi làm.
Phỉ Ngọc đúng giờ chặn tôi ngay cửa hành lang, muốn tự mình đưa tôi đến công ty.
Tôi từ chối.
“Không cần phiền anh.”
Chàng trai chỉ nghe những từ mình thích nghe.
Thuận tay nhận lấy túi đựng lễ phục trên cánh tay tôi.
“Không phiền anh đâu, đi thôi.”
Xe dừng dưới lầu công ty.
Tôi xuống xe rồi.
Anh vẫn không có ý định rời đi.
“Buổi trưa chúng ta cùng đến nhà hàng gần đây ăn cơm.”
“Sau đó đợi em tan làm, tối lại cùng về.”
Tôi day trán thở dài:
“Rốt cuộc anh muốn gì đây?”
“Tối nay em phải tham gia tiệc của công ty.”
“Là tiệc công ty tổ chức, hay là con hồ ly tinh kia mời em?”
Phỉ Ngọc đặt tay lên vô lăng.
Chiếc khuyên tai trên dái tai trái của anh đặc biệt chói mắt.
Đó là lỗ tai tôi từng ép anh đi bấm.
Sau khi bấm xong cũng chưa từng thấy anh đeo khuyên.
Bây giờ ngược lại lại nhớ tới.
“Tùy anh vậy.”
“Buổi trưa em ăn ở căng tin công ty.”
Chaporia
Bình Luận (0)