17
Vừa hay gặp Triệu Thụy Lãng trong thang máy.
Chắc hẳn anh ta đã nhìn thấy cảnh tôi bước xuống từ xe của Phỉ Ngọc lúc nãy.
Anh ta thản nhiên lên tiếng:
“Đó là cậu bạn trai trẻ mà cô đang quen à?”
Tôi khựng lại vài giây:
“Bạn trai cũ thôi. Tôi đá anh ấy rồi nhưng anh ấy không cam tâm, mấy ngày nay vẫn luôn tìm tôi gây phiền phức.”
Người đàn ông bật cười lớn.
Khóe môi hiện lên một nếp gấp nhàn nhạt.
Sau đó dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật nói:
“Vậy đúng là khá phiền.”
“Hay để tôi giúp cô nhé?”
Tim tôi giật thót một cái:
“Giám đốc, anh có ý kiến hay gì sao?”
“Hay là cô cứ nói mình đã tìm được người mới đi.”
“Đã quen tôi rồi.”
“Ting—”
Vừa dứt lời.
Cửa thang máy mở ra.
Tôi cười gượng hai tiếng rồi bước ra ngoài:
“Ha ha ha, giám đốc đúng là hài hước.”
Người đàn ông dần thu lại nụ cười.
Anh ta giữ lấy cổ tay tôi.
“Tôi không đùa.”
“Vừa nhìn thấy cô bước xuống từ xe cậu ta, thật ra tôi thấy rất khó chịu.”
“Tại sao trước đây cô chưa từng nói với tôi rằng mình có người yêu?”
18
Xung quanh đều là đồng nghiệp.
Có người đi ngang qua dừng lại chào hỏi.
Cũng có người cố tình né tránh, chạy nhanh sang bên cạnh rồi lại quay đầu nhìn trộm.
Tôi quá hiểu những ánh mắt đầy ẩn ý ấy.
Bọn họ đều rất muốn xem một màn kịch hay.
Đúng là một đám thần kinh.
Tôi dần mất đi khả năng quản lý biểu cảm.
Người đàn ông kéo tôi thẳng vào văn phòng.
Tiện tay đóng luôn rèm cửa chớp.
Căn phòng tối om.
Triệu Thụy Lãng hắng giọng:
“Được rồi, được rồi, lỡ nói nhiều quá rồi, nếu đã lộ hết thì tôi nói thẳng luôn vậy.”
“Quý Hồng Vũ, tôi có hảo cảm với cô. Tôi khá thích cô.”
Câu nói ấy như một quả bom.
“Ầm” một tiếng khiến đầu óc tôi trống rỗng.
“Tính ra thì chúng ta quen nhau hơn ba tháng rồi. Từ sau khi cô đến, tôi phát hiện mình không còn ghét văn phòng này như trước nữa.”
“Thật ra buổi tiệc hôm qua, chuyện thiếu bạn nữ chỉ là cái cớ tôi bịa ra thôi. Tôi rất muốn có những tiếp xúc với cô ngoài công việc.”
Ha ha.
Anh ta không còn ghét đi làm nữa.
Nhưng còn tôi thì sao?
Ba tháng bị anh ta hành hạ ấy tính là gì?
Tôi siết chặt nắm đấm.
Trong lòng bất giác dâng lên oán khí.
Tên khốn này lại dám nói có hảo cảm với tôi!
Anh ta đáng lẽ phải khinh thường tôi mới đúng chứ!
Bình thường ở công ty anh ta luôn nhằm vào tôi như vậy mà.
Thế thì tôi còn trả thù anh ta kiểu gì nữa!
Ý thức được kế hoạch có thể hoàn toàn phá sản.
Sắc mặt tôi lập tức lạnh xuống.
Triệu Thụy Lãng vẫn còn hồi tưởng những chuyện vụn vặt giữa tôi và anh ta:
“Nhớ có lần là cuối tuần thì phải. Tôi gọi điện nói mình đau dạ dày, còn nghĩ cô sẽ không tới cơ, không ngờ cô lại mang thuốc dạ dày đến tận nhà tôi…”
“Cũng phải thôi. Một cô gái tính cách tốt như cô, có bạn trai cũng là chuyện bình thường. Chỉ là tôi khó tránh khỏi thấy hụt hẫng.”
“Hồng Vũ, cô có đang nghe tôi nói không?”
Thấy tôi im lặng mãi.
Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt khiến mình căm ghét ấy.
Không hề che giấu mà nhả ra ba chữ:
“Thật ghê tởm.”
19
“Cái gì?”
“Tôi nói là, thật ghê tởm.”
Tôi lặp lại.
“Một người đàn ông ngày thường luôn tìm mọi cách bắt nạt tôi, lại nói mình có hảo cảm với tôi?”
“Như vậy chẳng đủ khiến tôi thấy ghê tởm sao?”
Hơi thở của người đàn ông nghẹn lại.
Sắc mặt tái nhợt.
Dường như chưa từng bị người khác mắng như thế bao giờ.
“Hồng Vũ, tôi không có…”
“Được rồi, trước đây tôi luôn làm phiền cô, xin lỗi. Sau này tôi sẽ chú ý.”
“Cô đừng giận nữa, là tôi nói những lời không nên nói.”
Vị giám đốc tung hoành nơi công sở ấy.
Giờ phút này lại bất lực như một đứa trẻ.
Tôi cảm thấy vô cùng thất vọng.
Vậy mà vẫn không trả thù thành công.
Tôi ném bộ lễ phục anh ta tặng lên ghế sofa bên cạnh.
Trước khi rời đi, vẫn không nhịn được quay đầu hỏi thêm một câu:
“Anh bị mù à? Hay là có sở thích thích người xấu?”
Triệu Thụy Lãng bị hỏi đến ngẩn người:
“Tại sao tôi lại có sở thích thích người xấu?”
“Ý cô là chính cô à? Nhưng cô đâu có xấu.”
Xem ra anh ta đúng là mù thật.
Chaporia
Bình Luận (0)