20px

20

Trở lại bàn làm việc.

Tôi nhận được tin nhắn của Phỉ Ngọc.

Anh đã đặt xong nhà hàng, đang đợi tôi tan làm buổi tối.

Trong lòng tôi rất phiền.

Tôi lấy chiếc gương bị mình đè dưới đáy ngăn kéo cùng túi tài liệu ra.

Soi vào gương mặt mình.

Từ nhỏ đến lớn.

Câu mẹ tôi nói với tôi nhiều nhất chính là:

“Sao mẹ lại sinh con xấu thế này, chẳng giống mẹ, cũng chẳng giống bố con.”

Vì vậy tôi chưa bao giờ dám soi gương nhiều.

Buổi sáng lúc rửa mặt.

Tôi cũng chỉ nhìn qua loa vài lần xem sữa rửa mặt đã rửa sạch chưa.

Bình thường đi ngang qua một tấm kính phản chiếu.

Tôi cũng không dám nhìn kỹ.

Luôn vô thức dời ánh mắt sang nơi khác.

Trong người tôi.

Có một sự tự ti đã khắc sâu vào tận xương cốt.

Mà sự tự ti ấy dần dần méo mó thành khiếm khuyết trong tính cách của tôi.

Tôi không ngờ rằng.

Sau khi nhìn rõ ngoại hình của tôi.

Vẫn sẽ có người nói ra những lời như “tôi có hảo cảm với cô”.

Bọn họ đáng lẽ phải ghét tôi mới đúng.

Phải bị tôi uy hiếp rồi miễn cưỡng trói buộc với tôi.

Phải chịu đựng những ánh nhìn khác thường.

Cùng tôi đau khổ mới đúng chứ.

Sao mọi thứ lại rối tung lên hết rồi.

21

Sau khi tan làm.

Tôi bước ra khỏi cổng công ty.

Từ xa đã nhìn thấy Phỉ Ngọc đứng đó nhìn đông nhìn tây.

Sau khi thấy bóng dáng tôi.

Anh lộ ra một nụ cười:

“Hồng Vũ, em không đi dự tiệc nữa à?”

Anh rất vui.

Tưởng rằng tôi chủ động từ bỏ buổi tiệc, lựa chọn về nhà cùng anh.

“Không đi nữa. Ông sếp đó vừa mới tỏ tình với em.”

Tôi mặt không cảm xúc nói với anh.

Hơi thở của chàng trai nặng hẳn đi:

“Em… đồng ý rồi à?”

“Cái tên thần kinh đó, sao em có thể đồng ý được.”

Tôi trừng mắt nhìn anh một cái rồi mở cửa ghế phụ.

“Chỉ là em không chấp nhận nổi việc kế hoạch trả thù của mình thất bại thôi.”

“Vốn dĩ em định giống như lúc trả thù anh, đi trả thù anh ta.”

Tôi thẳng thắn nói cho Phỉ Ngọc biết nguyên nhân ban đầu khiến tôi tiếp cận anh.

Anh ngồi im trong xe.

Một lúc lâu sau mới lên tiếng:

“Vậy đến tận bây giờ em vẫn rất ghét anh sao?”

Lúc ban đầu thì đúng là vậy.

Nhưng con người đều là động vật thị giác.

Sau khi có được rồi.

Khó tránh khỏi việc rung động.

Tôi không muốn thừa nhận:

“Đúng, ghét anh.”

“Quý Hồng Vũ, em xấu xa quá!”

22

Chàng trai nghẹn ngào gào lên.

Tháng này anh đã khóc ba lần rồi.

Tôi mặc kệ tất cả:

“Em vốn là vậy đấy. Thất vọng hoàn toàn về em rồi đúng không? Thế thì mau chuyển khỏi căn hộ đối diện nhà em đi.”

“À đúng rồi, Liêu Nguyệt hình như vẫn còn độc thân. Lúc đó em bảo hai người trao đổi liên lạc không phải cố tình ghê tởm hai người đâu, em thật sự cảm thấy hai người…”

Nói được một nửa.

Toàn bộ lời nói đều bị nuốt trở lại.

Phỉ Ngọc siết chặt vai tôi.

Đôi môi cắn mút, trút hết nỗi hận.

Rất lâu sau.

Anh kéo mặt dây chuyền hình trăng lưỡi liềm trên cổ tôi ra.

Ghép nó với nửa vầng trăng còn lại trên cổ anh.

Hai nửa ghép lại thành một vòng tròn hoàn chỉnh.

“Nếu không thích anh, tại sao còn đeo nó?”

“Liên quan gì đến anh, cùng lắm trả lại cho anh là được!”

Tôi vốn muốn chia tay.

Nhưng người đàn ông này lại cố chấp bám lấy.

Những lời khiến người ta đau lòng hơn.

Cuối cùng đều hóa thành từng nhịp thở nặng nề.

Ngoại truyện:

Góc nhìn nam chính:

Sau khi gặp mặt ngoài đời.

Tôi mới phát hiện mình bị lừa.

Không phải vì ảnh và người thật không giống nhau.

Mà là vì cô gái từng dùng đủ mọi lời ngon tiếng ngọt trong điện thoại để dỗ dành tôi.

Giờ phút này ánh mắt lại lạnh nhạt đến mức khiến người ta rét lòng.

Tôi liên tục hỏi:

“Bạn học, có phải nhầm rồi không? Em thật sự tên là Quý Hồng Vũ sao?”

Trong nụ cười giả tạo của cô ấy là sự phấn khích không thể che giấu:

“Tất nhiên rồi, hoàn toàn chính xác. Thất vọng lắm đúng không?”

Tối hôm đó.

Cô ấy không gửi tin nhắn thoại chúc ngủ ngon nữa.

Mà dùng giọng điệu ra lệnh yêu cầu tôi lập tức công khai quan hệ của chúng tôi trên vòng bạn bè.

Tôi cảm thấy xa lạ.

Nên đã từ chối cô ấy.

Ngay sau đó tôi nhận được một đoạn ghi âm.

Là giọng nói khó nghe đến mức không thể lọt tai của chính mình.

Tôi nhận ra.

Đây có thể là một cuộc trả thù đã được lên kế hoạch từ lâu.

Dù tôi không hiểu mình đã đắc tội cô ấy từ lúc nào.

Nhưng nếu những đoạn ghi âm đó bị công khai.

Nó đủ sức hủy hoại cả cuộc đời tôi.

Tôi chỉ có thể bị ép thỏa hiệp.

Cô ấy rất thích cảm giác được người khác chú ý khi đi cùng tôi.

Luôn cố ý hỏi:

“Đi cạnh tôi có phải rất mất mặt không? Mất mặt thì anh cũng phải chịu.”

Có một khoảng thời gian.

Tôi vừa khó xử vừa tê dại.

Vô cùng hối hận vì năm đó đã đồng ý lời mời kết bạn ấy.

Nhưng sau đó.

Trong một trận bóng rổ mùa hè, tôi bị say nắng.

Cô ấy ôm tôi vào lòng, sốt ruột nói với bác sĩ trường:

“Đây là bạn trai của em, anh ấy bị say nắng.”

Khoảnh khắc ấy.

Tôi lại cảm thấy may mắn.

Có lẽ cô ấy không phải đang trả thù tôi.

Chỉ vì hướng nội và tự ti nên mới dùng ảnh giả mà thôi.

Cô ấy vẫn yêu tôi.

Dù sao cô ấy cũng luôn ba ngày hai bữa thử lòng tôi.

Cố ý nói những đoạn ghi âm đó đã bị xóa rồi.

Muốn chia tay với tôi.

Nói rằng sẽ buông tha cho tôi.

Nhưng chỉ cần tôi lộ ra dù chỉ một chút cảm xúc thả lỏng.

Cô ấy sẽ lập tức thay đổi sắc mặt.

Cách yêu của cô ấy thật đặc biệt.

Tôi cũng chỉ có thể phối hợp theo.

Cho đến mùa tốt nghiệp đại học.

Cô ấy lại cãi nhau lớn với tôi một trận.

Còn giới thiệu tôi cho cô gái từng bán ảnh giả cho cô ấy.

Nhìn vẻ mặt như người ngoài cuộc của cô ấy.

Tôi phát điên.

Tôi nghĩ rằng.

Lần này dù cô ấy có chủ động xin lỗi.

Tôi cũng sẽ không lập tức tha thứ.

Nhưng thứ tôi đợi được không phải lời xin lỗi.

Mà là chia tay.

Tôi giống như một con chó.

Bị cô ấy xích bên người suốt nhiều năm.

Bây giờ cô ấy thật sự tháo dây xích ra.

Bắt tôi tự mình lang thang.

Không buông tha sớm.

Cũng chẳng buông tha muộn.

Đợi đến khi tôi đã nhận chủ rồi.

Cô ấy lại bảo tôi rời đi.

Chẳng phải như vậy là lấy mạng tôi sao?

Tôi không cho phép.

Đời này dù có thành ma.

Tôi cũng sẽ bám lấy cô ấy không buông.

Quý Hồng Vũ.

Em hoàn toàn không biết.

Ngay từ đầu.

Anh đã rất yêu em rồi.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...