Cam Nhược Chu nhìn tài liệu trong tay.

Không biết nghĩ tới điều gì.

Cuối cùng gật đầu.

“Nếu em thích thì cứ thử.”

Khóe môi Văn Tiểu Trúc lập tức cong lên.

“Thật sao?”

“Đương nhiên.”

Cam Nhược Chu đáp.

“Anh sẽ sắp xếp.”

Dù sao trong mắt anh.

Những thứ đó cũng chỉ là nghề thủ công mà thôi.

Ai làm cũng giống nhau.

Ba ngày sau.

Tin tức bất ngờ truyền tới làng Mộc Lê.

Một người bạn trong giới văn hóa gửi cho tôi đường link bài báo.

Tiêu đề nổi bật hiện trên màn hình.

“Thanh mai của tổng giám đốc Cam thị – Văn Tiểu Trúc chính thức đại diện văn hóa Mộc Lê tham gia triển lãm quốc gia.”

Bên dưới còn có hình ảnh phỏng vấn.

Trong ảnh.

Văn Tiểu Trúc mặc trang phục dân tộc.

Đeo bộ trang sức bạc do tôi thiết kế từ ba năm trước.

Mỉm cười trước ống kính.

Cô ta nói:

“Tôi luôn rất yêu thích văn hóa Mộc Lê.”

“Hy vọng có thể truyền bá nét đẹp ấy đến nhiều người hơn.”

Tôi lặng lẽ đọc hết bài báo.

Sau đó đặt điện thoại xuống.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Người bạn ngồi đối diện không nhịn được.

“Bội Huyền.”

“Cô ta đang cướp đồ của cậu.”

Tôi cúi đầu tiếp tục chạm khắc bạc.

Không đáp.

Người kia càng tức giận.

“Những món trang sức đó đều là tác phẩm của cậu.”

“Ngay cả bản thiết kế cũng do cậu vẽ.”

“Sao cậu còn bình tĩnh được?”

Lưỡi dao bạc trong tay tôi nhẹ nhàng lướt qua bề mặt kim loại.

Tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

Một lúc sau.

Tôi mới lên tiếng.

“Có những thứ.”

“Cướp được hình thức.”

“Không cướp được linh hồn.”

Người bạn sửng sốt.

Tôi nhìn bộ tác phẩm đang dần hoàn thiện trước mặt.

Trong ánh bạc phản chiếu hình ảnh của chính mình.

Mười năm trước.

Có lẽ tôi sẽ lập tức chạy tới chất vấn.

Sẽ khóc.

Sẽ đau lòng.

Sẽ yêu cầu Cam Nhược Chu cho mình một lời giải thích.

Nhưng bây giờ.

Tôi không còn muốn nữa.

Bởi vì người thật sự hiểu giá trị của những tác phẩm này.

Chưa bao giờ là anh.

Một tuần sau.

Buổi chụp ảnh quảng bá chính thức diễn ra.

Văn Tiểu Trúc được sắp xếp mặc bộ trang sức bạc cổ điển nổi tiếng nhất.

Nhưng ngay khi buổi chụp bắt đầu.

Một sự cố xảy ra.

Chiếc vòng cổ bằng bạc bất ngờ đứt dây.

Hàng chục hạt bạc rơi xuống đất.

Hiện trường lập tức hỗn loạn.

“Nhanh lên!”

“Mau sửa lại!”

Nhiếp ảnh gia liên tục thúc giục.

Văn Tiểu Trúc luống cuống cầm món trang sức.

Nhưng càng động vào càng rối.

Cuối cùng cô ta chỉ có thể gọi điện cho Cam Nhược Chu.

Nửa giờ sau.

Cam Nhược Chu xuất hiện.

Nhìn hiện trường lộn xộn.

Anh cau mày.

“Chuyện gì vậy?”

Người phụ trách thở dài.

“Loại khóa bạc này rất đặc biệt.”

“Người bình thường không biết cách lắp.”

“Trước đây đều do Bội Huyền tiểu thư xử lý.”

Nghe thấy cái tên ấy.

Không khí bỗng yên lặng vài giây.

Cam Nhược Chu vô thức siết chặt ngón tay.

Người phụ trách lại nói:

“Nói thật.”

“Những món đồ này ngoại trừ cô ấy.”

“E rằng không ai hiểu rõ.”

Ánh mắt Cam Nhược Chu dần trầm xuống.

Trong đầu anh bất giác hiện lên hình ảnh cô gái ngồi dưới đèn.

Từng chút từng chút chạm khắc bạc.

Khi ấy anh chưa từng để ý.

Cũng chưa từng hỏi.

Bởi vì anh luôn cho rằng.

Dù thế nào.

Bội Huyền vẫn sẽ ở đó.

Nhưng lần đầu tiên.

Anh phát hiện.

Sau khi tôi rời đi.

Rất nhiều thứ bắt đầu vận hành không nổi nữa.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại trong túi anh rung lên.

Là tin nhắn mới.

Người gửi:

Hiệp hội Di sản Quốc gia.

Nội dung chỉ có một dòng.

“Chúng tôi đã nhận được tác phẩm dự thi mới nhất của nghệ nhân Bội Huyền.”

“Đánh giá sơ bộ: xuất sắc.”

Cam Nhược Chu nhìn chằm chằm dòng chữ ấy.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

Giống như có điều gì đó đang vượt khỏi tầm kiểm soát của anh.

Mà ở nơi rất xa.

Trong căn nhà gỗ trên núi.

Tôi đang hoàn thiện đường khắc cuối cùng trên bộ tác phẩm 《Tân Sinh》.

Không ai biết.

Triển lãm năm nay.

Sẽ là lần đầu tiên tôi xuất hiện trước toàn bộ giới văn hóa.

Với tư cách chính mình.

Không còn là vị hôn thê của Cam Nhược Chu nữa.

5

Ngày khai mạc triển lãm văn hóa quốc gia.

Trung tâm triển lãm đông nghịt người.

Các nghệ nhân, nhà sưu tập, chuyên gia văn hóa từ khắp nơi đều có mặt.

Ngay từ sáng sớm.

Tên của Văn Tiểu Trúc đã xuất hiện trên nhiều bản tin.

Dưới sự hỗ trợ của nhà họ Cam.

Cô ta nghiễm nhiên trở thành gương mặt đại diện trẻ tuổi của văn hóa Mộc Lê.

Trong phòng trang điểm.

Văn Tiểu Trúc nhìn mình trong gương.

Khóe môi không giấu nổi ý cười.

“Anh Nhược Chu.”

“Em có hơi căng thẳng.”

Cam Nhược Chu đứng bên cạnh chỉnh lại tay áo vest.

“Chỉ là một triển lãm thôi.”

“Có anh ở đây.”

Văn Tiểu Trúc lập tức yên tâm.

Bởi vì cô ta biết.

Chỉ cần có nhà họ Cam.

Sẽ không ai dám làm khó mình.

Đúng lúc ấy.

Người phụ trách triển lãm bước vào.

“Cô Văn.”

“Buổi giới thiệu tác phẩm sẽ bắt đầu sau hai mươi phút.”

“Xin chuẩn bị sẵn sàng.”

Văn Tiểu Trúc gật đầu.

Sau khi người kia rời đi.

Cô ta cầm lấy tập tài liệu đã học thuộc lòng suốt nhiều ngày.

Nhưng nhìn những hoa văn và kỹ thuật chế tác bên trong.

Trong lòng vẫn có chút chột dạ.

May mắn là.

Cam Nhược Chu đã nói.

Không ai quan tâm nhiều đến thế.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...