Chỉ cần phát biểu vài câu là đủ.

Cùng lúc đó.

Ở một khu vực khác của trung tâm triển lãm.

Tôi bước xuống xe.

Mặc một bộ váy dài màu xanh đậm đơn giản.

Không trang điểm cầu kỳ.

Không có người đi cùng.

Cũng không có truyền thông chờ sẵn.

Giống như một người tham dự bình thường.

Người phụ trách nhìn thấy tôi từ xa.

Lập tức tiến tới.

“Bội Huyền tiểu thư.”

“Cuối cùng cô cũng tới rồi.”

Tôi mỉm cười.

“Xin lỗi vì để mọi người chờ.”

Ông lắc đầu liên tục.

“Không đâu.”

“Tổ chuyên gia đều đang muốn gặp cô.”

Nghe vậy.

Tôi hơi ngẩn người.

“Muốn gặp tôi?”

Người phụ trách cười.

“Cô còn chưa biết sao?”

“Bộ tác phẩm 《Tân Sinh》 của cô đã được đánh giá là tác phẩm nổi bật nhất năm nay.”

Tôi thoáng sững lại.

Mấy tháng qua.

Tôi gần như dồn toàn bộ tâm huyết vào bộ tác phẩm ấy.

Nhưng chưa từng nghĩ sẽ nhận được đánh giá cao như vậy.

Ngay lúc này.

Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên phía sau.

“Bội Huyền?”

Tôi quay đầu.

Cam Nhược Chu đang đứng cách đó không xa.

Ánh mắt anh hiện rõ vẻ kinh ngạc.

Hiển nhiên.

Anh không ngờ tôi sẽ xuất hiện ở đây.

Sau hơn một tháng không gặp.

Anh gầy đi đôi chút.

Trong mắt cũng có thêm vài phần mệt mỏi.

Nhưng điều đó đã không còn liên quan tới tôi nữa.

“Tôi còn có việc.”

Tôi bình thản gật đầu rồi định rời đi.

Cam Nhược Chu theo bản năng bước tới.

“Bội Huyền.”

“Anh gọi em rất nhiều lần.”

“Tại sao không nghe máy?”

Tôi nhìn anh.

“Chúng ta còn chuyện gì cần nói sao?”

Sắc mặt anh cứng lại.

Chưa kịp mở miệng.

Đã nghe thấy tiếng người gọi phía xa.

“Cô Văn.”

“Đến lượt cô phát biểu rồi.”

Cam Nhược Chu vô thức quay đầu nhìn.

Tôi cũng nhìn theo.

Ngay giữa sân khấu lớn.

Một màn hình LED khổng lồ đang hiện lên bộ trang sức bạc quen thuộc.

Là tác phẩm của tôi.

Nhưng bên dưới.

Tên tác giả lại ghi:

Văn Tiểu Trúc.

Không khí bỗng yên lặng.

Ngay cả người phụ trách đứng bên cạnh tôi cũng tái mặt.

“Chuyện này…”

Ông chưa kịp nói hết.

Tôi đã bước thẳng về phía sân khấu.

Lúc này.

Văn Tiểu Trúc đang cầm micro.

Mỉm cười tự tin.

“Tôi rất yêu văn hóa Mộc Lê.”

“Bộ tác phẩm này lấy cảm hứng từ…”

Cô ta vừa nói được một nửa.

Bên dưới đã vang lên một giọng nói bình tĩnh.

“Xin hỏi.”

“Cô lấy cảm hứng từ đâu?”

Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu.

Tôi đứng giữa lối đi.

Ánh mắt thản nhiên nhìn lên sân khấu.

Nụ cười trên mặt Văn Tiểu Trúc lập tức đông cứng.

“Bội Huyền?”

Tôi bước lên.

Từng bước một.

Rất chậm.

Nhưng lại khiến sắc mặt cô ta càng lúc càng trắng.

“Tôi hỏi lại.”

“Bộ tác phẩm này.”

“Cô lấy cảm hứng từ đâu?”

Văn Tiểu Trúc nắm chặt micro.

Ánh mắt vô thức nhìn sang Cam Nhược Chu.

Nhưng lần này.

Anh không nói gì.

“Đương nhiên là…”

“Từ văn hóa Mộc Lê.”

Cô ta lắp bắp.

Tôi gật đầu.

“Vậy cô có biết hoa văn chính giữa tượng trưng cho điều gì không?”

“…”

“Biểu tượng chim bạc bên trái có ý nghĩa gì?”

“…”

“Cách ghép khóa bạc này xuất phát từ nghi lễ nào?”

“…”

Toàn hội trường dần yên lặng.

Trán Văn Tiểu Trúc đã lấm tấm mồ hôi.

Không trả lời được.

Một câu cũng không.

Tôi nhìn cô ta.

Giọng nói vẫn bình thản.

“Không biết sao?”

“Vậy để tôi nói cho cô biết.”

Tôi cầm lấy bộ trang sức.

Chỉ vào từng chi tiết.

“Đây là hoa văn mặt trời.”

“Tượng trưng cho sự tái sinh.”

“Đây là chim bạc.”

“Là biểu tượng dẫn đường cho linh hồn trong truyền thuyết Mộc Lê.”

“Còn khóa bạc này.”

“Là kỹ thuật thủ công chỉ truyền cho nữ nhi trưởng tộc.”

Mỗi một câu nói ra.

Sắc mặt Văn Tiểu Trúc lại trắng thêm một phần.

Dưới khán đài.

Tiếng bàn tán bắt đầu xuất hiện.

“Chuyện gì vậy?”

“Cô Văn không biết à?”

“Đây không phải tác phẩm của cô ấy sao?”

Lúc này.

Một chuyên gia lớn tuổi đột nhiên đứng lên.

Ông nhìn tôi đầy kinh ngạc.

“Bản vẽ gốc.”

“Có phải cũng là cô thiết kế không?”

Tôi lấy từ trong túi hồ sơ ra một xấp tài liệu.

Đặt lên bàn.

Toàn bộ đều có ngày tháng rõ ràng.

Từ bản phác thảo đầu tiên.

Đến từng lần chỉnh sửa.

Từng đường nét.

Từng ký hiệu riêng.

Đều hoàn chỉnh.

Không thể làm giả.

Sau đó.

Tôi lấy ra một con dấu bạc nhỏ.

Nhẹ nhàng đóng lên góc bản vẽ.

Một biểu tượng hoa bạc lập tức hiện ra.

Đó là dấu hiệu riêng của tôi.

Cũng là dấu hiệu chỉ nghệ nhân trong tộc Mộc Lê mới có.

Cả hội trường lập tức xôn xao.

Người phụ trách triển lãm đứng bật dậy.

“Tôi tuyên bố.”

“Bộ tác phẩm này thuộc về nghệ nhân Bội Huyền.”

“Thông tin trước đó sẽ được sửa đổi ngay lập tức.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Ngày càng lớn.

Ngày càng nhiều.

Mà trên sân khấu.

Văn Tiểu Trúc đứng chết lặng.

Khuôn mặt trắng bệch.

Lần đầu tiên trong đời.

Cô ta bị bóc trần ngay trước mặt tất cả mọi người.

Tôi nhìn cô ta.

Không chế giễu.

Cũng không đắc ý.

Chỉ nhẹ nhàng nói:

“Có những thứ.”

“Cô có thể mặc lên người.”

“Có thể cướp đi.”

“Nhưng không thể trở thành của cô.”

Nói xong.

Tôi xoay người rời khỏi sân khấu.

Trong tiếng vỗ tay không ngớt.

Tôi không nhìn thấy.

Ở hàng ghế đầu.

Cam Nhược Chu đang đứng bất động.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...