Ánh mắt nhìn theo bóng lưng tôi.

Lần đầu tiên xuất hiện cảm giác xa lạ.

Giống như cô gái anh từng cho rằng sẽ mãi đứng phía sau mình.

Đã thật sự bước đến một thế giới mà anh không thể chạm tới nữa.

6

Sau triển lãm.

Tên tuổi của tôi nhanh chóng lan truyền trong giới văn hóa.

Bộ tác phẩm 《Tân Sinh》 được nhiều nhà sưu tập hỏi mua.

Nhưng tôi đều từ chối.

Có người trả giá rất cao.

Cũng có người muốn đưa tác phẩm ra nước ngoài triển lãm.

Tôi vẫn lắc đầu.

Bởi vì từ lúc bắt đầu tạo ra nó.

Tôi đã không định bán.

Đó là tác phẩm dành cho chính mình.

Là lời tạm biệt với quá khứ.

Cũng là khởi đầu cho một cuộc đời mới.

Ngược lại.

Nhà họ Cam lại không được yên ổn.

Sau vụ việc ở triển lãm.

Không ít người bắt đầu bàn tán.

Nhất là đoạn video Văn Tiểu Trúc đứng trên sân khấu không trả lời nổi bất kỳ câu hỏi chuyên môn nào.

Đã bị lan truyền khắp nơi.

Trong phòng làm việc.

Cam Nhược Chu ném điện thoại lên bàn.

Sắc mặt khó coi.

Trợ lý đứng bên cạnh cẩn thận báo cáo.

“Hiện tại bên hiệp hội đã hủy toàn bộ danh nghĩa đại diện của cô Văn.”

“Ba đối tác cũng yêu cầu giải thích.”

Một lúc lâu.

Cam Nhược Chu mới lên tiếng.

“Bên phía Bội Huyền thế nào?”

Trợ lý ngẩn người.

Không hiểu vì sao gần đây ông chủ luôn hỏi chuyện đó.

“Nghe nói cô Bội Huyền đã trở về làng.”

“Đang chuẩn bị một dự án bảo tồn văn hóa mới.”

Cam Nhược Chu im lặng.

Ánh mắt dừng lại trên chiếc vòng bạc trong ngăn kéo.

Đã hơn một tháng.

Nhưng anh vẫn chưa hiểu.

Vì sao tôi có thể rời đi dứt khoát như vậy.

Đúng lúc ấy.

Mẹ anh đẩy cửa bước vào.

“Bà nội con muốn gặp con.”

Nhà cũ họ Cam.

Bà cụ Cam đã hơn tám mươi tuổi.

Tinh thần vẫn minh mẫn.

Khi Cam Nhược Chu bước vào.

Bà đang xem một chương trình phóng sự về triển lãm văn hóa.

Mà người xuất hiện trên màn hình.

Lại chính là tôi.

Cô gái mặc trang phục Mộc Lê.

Ánh mắt bình tĩnh.

Tự tin giới thiệu văn hóa dân tộc mình.

Bà cụ nhìn rất lâu.

Sau đó đột nhiên hỏi:

“Nhược Chu.”

“Con còn nhớ năm mười hai tuổi không?”

Cam Nhược Chu hơi khựng lại.

Mười hai tuổi.

Là năm anh gặp tai nạn trên núi.

Cũng là năm anh gặp người con gái ấy.

Người đã cứu mạng anh.

Bà cụ tiếp tục.

“Chiếc vòng bạc kia.”

“Vẫn còn giữ chứ?”

Cam Nhược Chu gật đầu.

“Vẫn còn.”

“Đưa bà xem.”

Anh mở ngăn kéo.

Lấy chiếc vòng bạc đã cất giữ hơn mười năm.

Bà cụ cầm lên.

Ánh mắt dần trở nên phức tạp.

“Con có từng nghĩ.”

“Người cứu con năm đó.”

“Có thể không phải Văn Tiểu Trúc?”

Cả người Cam Nhược Chu cứng đờ.

“Ý bà là sao?”

Bà cụ không trả lời ngay.

Chỉ mở chiếc hộp gỗ bên cạnh.

Lấy ra một bức ảnh cũ.

Bức ảnh được chụp hơn mười năm trước.

Trong ảnh là lễ hội của tộc Mộc Lê.

Một cô bé mặc váy dân tộc đứng cạnh bà cụ.

Tay đeo chiếc vòng bạc giống hệt chiếc trong tay anh.

Cam Nhược Chu lập tức nhận ra.

Là Bội Huyền.

“Bà…”

Bà cụ thở dài.

“Năm đó con sốt cao trên núi.”

“Là người của tộc Mộc Lê phát hiện ra.”

“Người cõng con xuống núi cũng là một cô bé.”

“Nhưng lúc ấy bà không hỏi tên.”

“Chỉ nhớ đứa bé đó đeo vòng bạc đặc biệt.”

Ngón tay Cam Nhược Chu dần siết chặt.

Trong đầu bất chợt hiện lên rất nhiều ký ức.

Ngày ấy.

Anh tỉnh lại trong căn nhà gỗ.

Người đầu tiên nhìn thấy chỉ là một bóng lưng nhỏ bé.

Sau đó.

Văn Tiểu Trúc nghe được chuyện này.

Liền nói người cứu anh chính là cô ta.

Anh chưa từng nghi ngờ.

Bởi vì khi ấy họ còn nhỏ.

Không ai nghĩ nhiều.

Bà cụ khẽ lên tiếng.

“Trước đây bà cũng không để ý.”

“Cho tới hôm xem triển lãm.”

“Bà phát hiện hoa văn trên chiếc vòng này.”

“Giống hệt hoa văn trên trang sức của Bội Huyền.”

Trái tim Cam Nhược Chu đập mạnh.

Một cảm giác bất an chưa từng có bỗng dâng lên.

Anh lập tức đứng bật dậy.

“Con đi một chuyến.”

Buổi tối.

Cam Nhược Chu xuất hiện trước cửa nhà Văn Tiểu Trúc.

Cô ta vừa mở cửa.

Đã nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của anh.

“Anh Nhược Chu?”

“Em hỏi anh.”

Cam Nhược Chu nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Năm đó.”

“Người cứu anh trên núi.”

“Thật sự là em sao?”

Sắc mặt Văn Tiểu Trúc lập tức thay đổi.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc.

Cô ta đã lấy lại bình tĩnh.

“Đương nhiên rồi.”

“Anh quên rồi sao?”

Cam Nhược Chu không nói.

Chỉ tiếp tục nhìn.

Ánh mắt sắc bén đến mức khiến cô ta chột dạ.

“Vậy em nói xem.”

“Ngày hôm đó.”

“Anh mặc quần áo màu gì?”

Nụ cười trên môi Văn Tiểu Trúc cứng lại.

“Em…”

“Thời gian lâu quá rồi…”

“Có chút không nhớ rõ.”

“Không nhớ rõ?”

Giọng Cam Nhược Chu càng lạnh hơn.

“Vậy em còn nhớ.”

“Trên chiếc vòng bạc ấy có hoa văn gì không?”

Lần này.

Văn Tiểu Trúc hoàn toàn im lặng.

Bởi vì cô ta chưa từng nhìn kỹ.

Càng chưa từng biết.

Chiếc vòng ấy có ý nghĩa gì.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Trong căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Cam Nhược Chu nhìn phản ứng của cô ta.

Đột nhiên hiểu ra tất cả.

Khuôn mặt anh tái đi.

Lần đầu tiên.

Anh cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Nếu người cứu anh không phải Văn Tiểu Trúc.

Vậy thì chỉ còn một khả năng.

Là Bội Huyền.

Người luôn đứng phía sau anh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...