Người yêu anh suốt mười năm.
Người đã bị anh hết lần này đến lần khác làm tổn thương.
…
Ba ngày sau.
Một chiếc xe màu đen xuất hiện dưới chân núi Mộc Lê.
Cơn mưa mùa hạ rơi lất phất.
Cam Nhược Chu đứng trước cánh cổng gỗ quen thuộc.
Quần áo ướt đẫm.
Trong tay vẫn cầm chiếc vòng bạc.
Bà ngoại tôi mở cửa.
Nhìn thấy anh.
Sắc mặt lập tức lạnh xuống.
“Cháu tới đây làm gì?”
Cam Nhược Chu siết chặt chiếc vòng.
Giọng khàn đi.
“Cháu muốn gặp Bội Huyền.”
Bà ngoại nhìn anh thật lâu.
Cuối cùng chỉ lạnh nhạt đáp:
“Con bé không muốn gặp cháu.”
Nói xong.
Bà định đóng cửa.
Nhưng đúng lúc ấy.
Cam Nhược Chu đột nhiên quỳ xuống.
Giữa màn mưa.
Giữa con đường đá lạnh lẽo.
Anh quỳ thật mạnh.
Đôi mắt đỏ ngầu.
“Bà ngoại.”
“Cho cháu gặp cô ấy một lần.”
“Chỉ một lần thôi.”
Trong căn nhà gỗ phía sau.
Tôi đứng bên cửa sổ.
Lặng lẽ nhìn bóng dáng ấy.
Người đàn ông từng kiêu ngạo như vậy.
Lần đầu tiên quỳ xuống.
Nhưng trong lòng tôi.
Lại không còn gợn lên bất kỳ cảm xúc nào.
Bởi vì có những tổn thương.
Không phải quỳ xuống là có thể xóa bỏ.
Mà có những người.
Đến khi mất đi rồi.
Mới biết mình đã đánh mất điều quý giá nhất.
7
Cơn mưa dưới chân núi kéo dài suốt một đêm.
Cam Nhược Chu vẫn quỳ ở đó.
Từ chiều cho tới tận rạng sáng.
Bà ngoại tôi không mở cửa thêm lần nào.
Còn tôi cũng không bước ra ngoài.
Sáng hôm sau.
Khi tôi mở cửa sổ.
Chiếc xe màu đen đã rời đi.
Con đường đá trước cổng chỉ còn lại vài dấu chân lẫn trong bùn đất.
Tôi lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
Tiếp tục ngồi xuống bàn làm việc.
Bên cạnh là bộ hồ sơ dự án bảo tồn văn hóa mới.
Mọi chuyện dường như đã trở về quỹ đạo vốn có.
Nhưng ở thành phố.
Lại có người bắt đầu mất ngủ.
…
Trong phòng làm việc.
Cam Nhược Chu ngồi một mình trước bàn.
Chiếc vòng bạc đặt ngay trước mặt.
Suốt cả đêm hôm qua.
Anh gần như không chợp mắt.
Chỉ cần nhắm mắt lại.
Anh sẽ nhìn thấy bóng dáng cô gái đứng giữa triển lãm.
Bình tĩnh.
Xa cách.
Giống như chưa từng yêu anh.
Cảm giác ấy khiến anh hoảng hốt.
Lần đầu tiên trong cuộc đời.
Anh phát hiện.
Thì ra có một ngày.
Bội Huyền thật sự sẽ không cần anh nữa.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại đột nhiên rung lên.
Là trợ lý.
“Cam tổng.”
“Chúng tôi đã tìm được một số tư liệu năm đó.”
“Liên quan tới chuyện trên núi.”
Ánh mắt Cam Nhược Chu lập tức thay đổi.
“Nói.”
“Người dân trong làng xác nhận.”
“Năm đó người đưa ngài xuống núi là một bé gái người Mộc Lê.”
“Không phải cô Văn.”
Cả căn phòng bỗng im lặng.
Tuy đã có chuẩn bị tâm lý.
Nhưng khi nghe thấy kết luận ấy.
Trái tim anh vẫn như bị ai đó đấm mạnh một cái.
Một lúc lâu sau.
Anh mới khàn giọng hỏi:
“Còn gì nữa không?”
Trợ lý chần chừ vài giây.
“Chúng tôi còn tìm được một đoạn ghi âm.”
“Ghi âm?”
“Vâng.”
“Là do một nhân viên cũ gửi tới.”
…
Nửa tiếng sau.
Phòng họp tầng cao nhất của Cam thị.
Cam Nhược Chu ngồi trước màn hình.
Người trợ lý bật đoạn ghi âm.
Ban đầu chỉ là tiếng nói chuyện bình thường.
Nhưng rất nhanh.
Một giọng nữ quen thuộc vang lên.
Là Văn Tiểu Trúc.
“Tôi biết chiếc váy cưới đó quan trọng với cô ta.”
“Nhưng thì sao?”
“Cả đời này cô ta chỉ biết làm mấy thứ bạc vụn.”
“Còn tôi mới là người phù hợp đứng bên cạnh anh Nhược Chu.”
Một giọng khác hỏi:
“Nhỡ Cam tổng biết được thì sao?”
Văn Tiểu Trúc bật cười.
“Anh ấy sẽ không biết đâu.”
“Từ nhỏ tới lớn.”
“Chỉ cần tôi khóc.”
“Anh ấy đều tin tôi.”
Cam Nhược Chu siết chặt nắm tay.
Gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.
Đoạn ghi âm vẫn tiếp tục.
“Tôi mặc váy cưới của cô ta là cố ý.”
“Đổ trà lên người cô ta cũng là cố ý.”
“Ai bảo cô ta cứ bám lấy anh Nhược Chu mãi.”
“Tôi chỉ muốn cô ta biết.”
“Người thắng cuối cùng là ai.”
Từng câu từng chữ.
Giống như một cái tát giáng thẳng vào mặt Cam Nhược Chu.
Suốt nhiều năm qua.
Anh luôn cho rằng Văn Tiểu Trúc đơn thuần, thiện lương.
Thậm chí sau triển lãm.
Anh vẫn nghĩ cô ta chỉ là hư vinh nhất thời.
Cho đến lúc này.
Anh mới biết.
Tất cả đều là cố ý.
Ngay cả những tổn thương mà Bội Huyền phải chịu.
Cũng là cố ý.
…
Buổi chiều.
Cam Nhược Chu trực tiếp tìm tới căn hộ của Văn Tiểu Trúc.
Khi mở cửa nhìn thấy anh.
Văn Tiểu Trúc lập tức nở nụ cười.
“Anh Nhược Chu.”
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Một chiếc điện thoại bị ném mạnh xuống bàn.
Bên trong vẫn đang phát đoạn ghi âm kia.
Nụ cười trên mặt cô ta lập tức đông cứng.
“Anh…”
“Giải thích đi.”
Giọng Cam Nhược Chu lạnh đến đáng sợ.
Văn Tiểu Trúc tái mặt.
“Anh nghe em nói…”
“Vậy những gì trong ghi âm là giả sao?”
“Không phải.”
“Em…”
Cô ta lắp bắp.
Muốn phủ nhận.
Nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Cam Nhược Chu nhìn cô ta.
Ánh mắt ngày càng lạnh.
“Chiếc váy cưới là cố ý?”
Văn Tiểu Trúc cúi đầu.
Không dám nhìn anh.
“Đúng…”
“Tách trà cũng là cố ý?”
“…Đúng.”
“Triển lãm thì sao?”
“Em…”
Nước mắt cô ta lập tức rơi xuống.
“Em chỉ là quá yêu anh.”
“Em không muốn thua cô ấy.”
“Anh Nhược Chu.”
“Em đã thích anh từ nhỏ.”
Chaporia
Bình Luận (0)