“Em có gì sai?”

Một tiếng cười lạnh vang lên.

Nhưng lần này.

Người cười lại là Cam Nhược Chu.

Lần đầu tiên.

Anh cảm thấy những giọt nước mắt ấy đáng ghét đến vậy.

“Vậy nên.”

“Em có thể làm tổn thương cô ấy?”

“Vậy nên.”

“Em có thể cướp tất cả của cô ấy?”

“Vậy nên.”

“Em có thể giả mạo người cứu mạng anh?”

Khuôn mặt Văn Tiểu Trúc lập tức trắng bệch.

Cô ta theo bản năng lùi về sau.

“Anh biết rồi?”

Cam Nhược Chu nhắm mắt.

Trong đầu hiện lên hình ảnh Bội Huyền đứng dưới mưa ngày hôm đó.

Hiện lên bàn tay đỏ rát vì bị bỏng.

Hiện lên bộ váy cưới bị giẫm nát.

Hiện lên chiếc vòng bạc cô để lại.

Từng hình ảnh đều khiến lồng ngực anh đau nhói.

Anh mở mắt.

Giọng nói khàn đặc.

“Người cứu anh.”

“Là Bội Huyền.”

“Đúng không?”

Văn Tiểu Trúc ngã ngồi xuống ghế.

Nước mắt chảy đầy mặt.

Biết không thể giấu được nữa.

Cô ta bật khóc.

“Đúng.”

“Nhưng em không cố ý.”

“Em chỉ nói dối một lần thôi.”

“Một lần đó kéo dài mười năm.”

Cam Nhược Chu lạnh lùng đáp.

“Anh Nhược Chu…”

“Đừng gọi tên tôi.”

Giọng anh lạnh đến mức khiến cô ta sợ hãi.

“Suốt mười năm.”

“Tôi tin nhầm người.”

“Cũng phụ lòng người thật lòng với mình.”

Nói xong.

Anh xoay người rời đi.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Văn Tiểu Trúc ngồi bệt xuống sàn.

Hoàn toàn sụp đổ.

Tối hôm đó.

Một đoạn ghi âm bất ngờ xuất hiện trong nhóm gia đình họ Cam.

Ngay sau đó.

Toàn bộ họ hàng đều nghe được.

Những người từng trách Bội Huyền nhỏ nhen.

Từng cho rằng cô làm quá chuyện váy cưới.

Đều chết lặng.

Thím Ba là người đầu tiên gọi điện.

“Bà trời…”

“Hóa ra con bé phải chịu nhiều chuyện như vậy?”

Mẹ Cam Nhược Chu ngồi trên sofa.

Nước mắt rơi xuống.

Bà nhớ lại ngày Bội Huyền bưng trà bị bỏng.

Nhớ lại dáng vẻ cô lặng lẽ cúi đầu.

Từ đầu đến cuối.

Cô chưa từng giải thích cho mình.

Bởi vì cô biết.

Sẽ không ai tin.

Mà ở đầu dây bên kia.

Cam Nhược Chu đứng trước cửa sổ tầng cao nhất.

Nhìn ánh đèn thành phố trải dài vô tận.

Lần đầu tiên trong đời.

Anh hiểu thế nào là hối hận.

Không phải vì mất đi một người yêu mình.

Mà là vì anh đã tự tay đẩy người ấy ra khỏi cuộc đời mình.

Và đáng sợ hơn.

Là anh bắt đầu nhận ra.

Có lẽ lần này.

Bội Huyền sẽ không quay về nữa.

8

Sau khi sự thật bị phơi bày.

Danh tiếng của Văn Tiểu Trúc gần như sụp đổ chỉ sau một đêm.

Những người từng đứng về phía cô ta bắt đầu quay lưng.

Các tài khoản truyền thông liên tiếp xóa bài viết cũ.

Hiệp hội văn hóa chính thức đưa ra thông báo.

Văn Tiểu Trúc bị cấm tham gia các hoạt động quảng bá liên quan đến di sản phi vật thể trong vòng năm năm.

Nhưng tất cả những chuyện đó.

Đối với tôi đã không còn quan trọng.

Bởi vì tôi đang rất bận.

Bận sống cuộc đời của chính mình.

Dự án bảo tồn văn hóa Mộc Lê bước vào giai đoạn quan trọng.

Mỗi ngày tôi đều đi khắp các bản làng.

Gặp những nghệ nhân lớn tuổi.

Ghi chép lại kỹ thuật chế tác bạc cổ xưa.

Buổi tối trở về.

Lại tiếp tục chỉnh sửa tài liệu.

Có những hôm thức đến tận hai ba giờ sáng.

Nhưng chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi.

Ngược lại.

Tôi thấy nhẹ nhõm.

Giống như người bị nhốt quá lâu cuối cùng cũng được hít thở không khí tự do.

Buổi chiều hôm ấy.

Tôi vừa bước ra khỏi nhà tổ.

Đã nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc.

Cam Nhược Chu đứng bên cạnh.

Trong tay cầm một tập hồ sơ.

Anh gầy đi rất nhiều.

Chiếc áo sơ mi vốn luôn phẳng phiu cũng xuất hiện vài nếp nhăn.

Nhìn thấy tôi.

Ánh mắt anh lập tức sáng lên.

“Bội Huyền.”

Tôi dừng bước.

Không tiến tới.

Cũng không rời đi.

Cam Nhược Chu đi về phía tôi.

Đưa tập hồ sơ trong tay ra.

“Đây là toàn bộ tài sản đứng tên em trước đây.”

“Anh đã cho luật sư chuyển lại.”

“Bao gồm phòng triển lãm, cổ phần công ty và quỹ đầu tư.”

Tôi nhìn lướt qua.

Không nhận.

“Không cần.”

Sắc mặt anh thoáng cứng lại.

“Đó vốn là của em.”

“Tôi biết.”

“Tôi cũng không cần nữa.”

Tôi bình thản đáp.

Những thứ này trước đây có lẽ rất quan trọng.

Nhưng bây giờ.

Tôi có thể tự kiếm được.

Không cần ai ban phát nữa.

Cam Nhược Chu siết chặt tập hồ sơ.

Lồng ngực bỗng nhói đau.

Bởi vì anh phát hiện.

Bội Huyền của hiện tại.

Đã không còn là cô gái luôn đứng phía sau anh nữa.

Một lúc lâu sau.

Anh mới thấp giọng nói:

“Anh đã công khai xin lỗi.”

“Anh cũng cắt đứt mọi quan hệ với Văn Tiểu Trúc.”

“Những người từng hiểu lầm em đều biết sự thật rồi.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Em không có gì muốn nói sao?”

“Tôi nên nói gì?”

Tôi hỏi lại.

Cam Nhược Chu nghẹn lời.

Trong quá khứ.

Chỉ cần anh làm chút gì đó.

Tôi đều sẽ cảm động.

Sẽ tha thứ.

Sẽ mềm lòng.

Nhưng hôm nay.

Dường như tất cả đã trở nên vô nghĩa.

Anh hít sâu một hơi.

Cuối cùng nói ra câu mình muốn nói nhất.

“Bội Huyền.”

“Cho anh một cơ hội được không?”

Không khí bỗng yên lặng.

Tiếng gió thổi qua những tán cây trên núi.

Làm lá cây rung lên xào xạc.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện.

Nhớ ngày anh thức trắng đêm bôi thuốc cho tôi.

Nhớ ngày anh đứng dưới mưa đợi tôi tan học.

Nhớ ngày anh nói sẽ cưới tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...