Nhưng cũng nhớ ngày anh để người khác mặc váy cưới của tôi.
Nhớ ngày anh bảo tôi giả làm em gái nuôi.
Nhớ ánh mắt anh nhìn Văn Tiểu Trúc.
Nhớ những lần anh lựa chọn người khác.
Cuối cùng.
Tôi khẽ lắc đầu.
“Cam Nhược Chu.”
“Anh biết không?”
“Cơ hội ấy.”
“Anh đã dùng hết rồi.”
Ánh mắt anh run lên.
Tôi tiếp tục.
“Ngày mặc váy cưới.”
“Là cơ hội.”
“Ngày tôi bị bỏng.”
“Là cơ hội.”
“Ngày tôi rời đi.”
“Cũng là cơ hội.”
“Mỗi một lần.”
“Tôi đều chờ anh.”
“Nhưng anh chưa từng chọn tôi.”
Sắc mặt Cam Nhược Chu dần tái nhợt.
Tôi nhìn anh.
Giọng nói vẫn bình tĩnh.
“Người Mộc Lê cả đời chỉ mặc váy cưới một lần.”
“Cũng chỉ trao trái tim một lần.”
“Cái tôi đã trao cho anh.”
“Anh làm mất rồi.”
…
Tối hôm đó.
Cam Nhược Chu không rời đi.
Anh đứng bên ngoài nhà tổ đến tận khuya.
Nhưng tôi không gặp anh nữa.
Khi màn đêm buông xuống.
Tôi mang tài liệu tới thư viện văn hóa của làng.
Đó là nơi mới xây dựng để lưu giữ các tư liệu cổ.
Vừa bước vào.
Tôi phát hiện bên trong đã có người.
Một người đàn ông đang đứng trước tủ trưng bày.
Ánh đèn vàng nhạt phủ lên dáng người cao lớn.
Nghe tiếng động.
Anh quay đầu lại.
Khuôn mặt xa lạ.
Nhưng khí chất lại rất ôn hòa.
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi tưởng ở đây không còn ai.”
Giọng nói trầm thấp vang lên.
Tôi lịch sự gật đầu.
“Không sao.”
Người đàn ông mỉm cười.
“Tôi là Lục Cảnh Hành.”
“Đến từ Viện Nghiên cứu Văn hóa Quốc gia.”
Cái tên ấy khiến tôi hơi bất ngờ.
Tôi từng nghe qua.
Là một chuyên gia bảo tồn văn hóa rất nổi tiếng.
Lục Cảnh Hành nhìn những tài liệu trong tay tôi.
Sau đó nhẹ giọng nói:
“Bộ tác phẩm 《Tân Sinh》.”
“Tôi rất thích.”
“Tôi đã xem nó ba lần.”
Tôi ngẩn người.
Không ngờ anh lại biết.
Thấy phản ứng của tôi.
Lục Cảnh Hành bật cười.
“Nếu không phải nhờ bộ tác phẩm ấy.”
“Có lẽ tôi cũng sẽ không xin tới đây.”
“Tôi muốn tận mắt nhìn xem.”
“Người tạo ra nó là ai.”
Ánh mắt anh rất bình thản.
Không có sự thương hại.
Không có tò mò.
Cũng không có những đánh giá phức tạp mà tôi đã gặp quá nhiều trong thời gian gần đây.
Chỉ đơn giản là sự tôn trọng.
Điều đó khiến tôi cảm thấy dễ chịu.
Chúng tôi trò chuyện vài câu.
Chủ yếu xoay quanh văn hóa Mộc Lê.
Lục Cảnh Hành hiểu rất nhiều.
Càng nói chuyện.
Tôi càng nhận ra.
Anh thực sự yêu thích những thứ này.
Không phải vì danh tiếng.
Cũng không phải vì lợi ích.
…
Bên ngoài thư viện.
Cam Nhược Chu vẫn đứng dưới gốc cây.
Từ xa.
Anh nhìn thấy tôi và Lục Cảnh Hành cùng bước ra.
Hai người vừa đi vừa trao đổi điều gì đó.
Trên môi tôi thậm chí còn xuất hiện nụ cười nhạt.
Nụ cười ấy.
Đã rất lâu anh không nhìn thấy.
Nhưng giờ đây.
Người khiến tôi cười.
Lại không phải anh.
Bàn tay Cam Nhược Chu chậm rãi siết chặt.
Trong lòng dâng lên cảm giác hoảng loạn chưa từng có.
Bởi vì lần đầu tiên.
Anh nhận ra.
Không phải chỉ mình anh có thể bước vào thế giới của Bội Huyền.
Và cũng lần đầu tiên.
Anh thật sự hiểu.
Người sắp mất cô.
Có lẽ không phải tương lai.
Mà là hiện tại.
9
Sau khi gặp Lục Cảnh Hành.
Cuộc sống của tôi dường như xuất hiện thêm một người bạn.
Anh không giống những người tôi từng gặp.
Không hỏi chuyện riêng.
Không tò mò về quá khứ.
Cũng không nhắc tới Cam Nhược Chu.
Mỗi lần gặp nhau.
Chúng tôi chỉ nói về văn hóa Mộc Lê.
Về những kỹ thuật chế tác đang dần thất truyền.
Về những bản ghi chép cổ.
Về những câu chuyện dân gian đã bị thời gian phủ bụi.
Ở bên anh.
Tôi cảm thấy rất thoải mái.
Là cảm giác được tôn trọng.
Không phải được chiều chuộng.
Cũng không phải được thương hại.
Mà là được nhìn nhận như chính mình.
…
Đầu tháng tám.
Làng Mộc Lê tổ chức lễ hội truyền thống lớn nhất trong năm.
Đây là nghi thức cảm tạ tổ tiên.
Cũng là dịp người dân trong vùng tụ họp.
Từ sáng sớm.
Khắp quảng trường đã đông nghịt người.
Tiếng chuông bạc vang lên từng hồi.
Các cô gái mặc váy dân tộc sặc sỡ.
Những dải lụa màu tung bay trong gió.
Tôi và Lục Cảnh Hành cùng phụ trách khu trưng bày văn hóa.
“Khách năm nay đông hơn năm trước rất nhiều.”
Anh vừa sắp xếp tài liệu vừa nói.
Tôi gật đầu.
“Nhờ dự án quảng bá của viện nghiên cứu.”
Lục Cảnh Hành bật cười.
“Công lao của tôi không lớn như vậy.”
“Tác phẩm 《Tân Sinh》 mới là nguyên nhân chính.”
Tôi hơi ngẩn người.
Đúng lúc ấy.
Một nhóm khách du lịch đi ngang qua.
Nhìn thấy tôi.
Có người lập tức nhận ra.
“Là cô Bội Huyền.”
“Chính là nghệ nhân ở triển lãm quốc gia.”
Tiếng bàn tán nhanh chóng lan ra.
Rất nhiều người dừng lại chụp ảnh.
Có người còn xin chữ ký.
Nếu là trước đây.
Tôi nhất định sẽ không quen.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ mỉm cười đáp lại.
Không còn cảm thấy tự ti như trước.
Lục Cảnh Hành đứng bên cạnh nhìn tôi.
Khóe môi khẽ cong lên.
Giống như đang vui thay tôi.
…
Buổi chiều.
Lễ hội bước vào phần nghi thức quan trọng nhất.
Toàn bộ dân làng tập trung quanh quảng trường.
Tôi thay trang phục truyền thống.
Đeo bộ trang sức bạc tượng trưng cho người thừa kế kỹ nghệ.
Sau nhiều giờ hoạt động.
Chaporia
Bình Luận (0)