Thời tiết dần trở nên oi bức.
Khi đi qua cầu gỗ bên suối.
Tôi tháo chiếc vòng bạc mới trên cổ tay xuống.
Định rửa mặt.
Nhưng đúng lúc ấy.
Một đứa trẻ chạy ngang qua.
Vô tình va phải tôi.
Chiếc vòng bạc rơi xuống.
Lăn vài vòng.
Sau đó rơi thẳng vào lớp bùn dưới mép suối.
Tôi giật mình.
Theo bản năng cúi xuống.
Nhưng bùn quá sâu.
Chiếc vòng gần như chìm mất.
Đúng lúc tôi định bước xuống.
Một bàn tay đã nhanh hơn.
Lục Cảnh Hành không chút do dự ngồi xổm xuống.
Dùng tay mò trong lớp bùn lạnh.
Mấy phút sau.
Anh mới lấy được chiếc vòng lên.
Toàn bộ bàn tay đều lấm bẩn.
Nhưng chiếc vòng vẫn nguyên vẹn.
Tôi ngẩn người.
“Anh…”
Lục Cảnh Hành lấy khăn giấy lau sơ qua.
Sau đó mới đưa lại cho tôi.
“May là không hỏng.”
Tôi nhận lấy.
Trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác rất kỳ lạ.
Bởi vì nhiều năm qua.
Tôi đã quen với việc tự mình nhặt lại những thứ bị đánh rơi.
Lần đầu tiên.
Có người không hỏi đúng sai.
Không trách tôi bất cẩn.
Mà chỉ lặng lẽ giúp tôi tìm lại.
Lục Cảnh Hành nhìn chiếc vòng trong tay tôi.
Khẽ cười.
“Đồ quan trọng sao?”
Tôi cúi đầu.
“Ừ.”
“Rất quan trọng.”
Anh gật đầu.
Không hỏi thêm.
Chỉ nói:
“Vậy sau này nhớ giữ cẩn thận.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Bất giác bật cười.
“Được.”
…
Cách đó không xa.
Có một người đã chứng kiến toàn bộ.
Cam Nhược Chu đứng dưới tán cây.
Sắc mặt tái nhợt.
Anh tới làng từ sáng.
Nhưng không dám xuất hiện.
Chỉ âm thầm đứng từ xa nhìn tôi.
Nhìn tôi trò chuyện với người khác.
Nhìn tôi cười.
Nhìn tôi sống tốt.
Càng nhìn.
Trái tim càng đau.
Bởi vì anh phát hiện.
Sau khi rời xa mình.
Tôi không hề suy sụp.
Ngược lại.
Tôi đang trở nên ngày càng rực rỡ.
Đúng lúc ấy.
Anh nghe thấy tiếng nói của Lục Cảnh Hành.
“Thứ người khác không biết trân trọng.”
“Tôi sẽ nâng bằng hai tay.”
Giọng nói không lớn.
Nhưng từng chữ đều lọt vào tai anh.
Cam Nhược Chu đứng chết lặng.
Bởi vì anh biết.
Lục Cảnh Hành không chỉ đang nói về chiếc vòng bạc.
Mà còn đang nói về tôi.
Một cảm giác chua xót chưa từng có tràn ngập lồng ngực.
Anh nhớ lại rất nhiều chuyện.
Nhớ ngày tôi bị bỏng.
Anh bảo tôi tự đi bôi thuốc.
Nhớ ngày tôi rời khỏi nhà.
Anh cho rằng tôi đang làm loạn.
Nhớ ngày triển lãm.
Anh đứng nhìn người khác chiếm tên tuổi của tôi.
Rõ ràng.
Người được tôi yêu suốt mười năm là anh.
Nhưng người thật sự hiểu tôi.
Lại không phải anh.
…
Buổi tối.
Lễ hội kết thúc.
Mọi người lần lượt ra về.
Tôi ngồi một mình bên bờ suối.
Dòng nước lặng lẽ chảy qua những tảng đá.
Mang theo ánh trăng loang loáng.
Không biết từ lúc nào.
Lục Cảnh Hành đã ngồi xuống bên cạnh.
Anh không nói gì.
Chỉ đưa cho tôi một lon nước.
Tôi nhận lấy.
Khẽ nói:
“Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Hai người cùng nhìn mặt nước.
Một lúc lâu sau.
Tôi đột nhiên lên tiếng.
“Anh biết không.”
“Tôi từng rất thích một người.”
Lục Cảnh Hành không ngắt lời.
Chỉ yên lặng lắng nghe.
“Tôi từng nghĩ.”
“Cả đời này sẽ gả cho anh ấy.”
“Nhưng cuối cùng.”
“Anh ấy lại chọn người khác.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Nhưng khi nói đến đây.
Không hiểu sao sống mũi lại cay lên.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên.
Tôi thật sự đối mặt với đoạn tình cảm ấy.
Lục Cảnh Hành nhìn dòng nước trước mặt.
Khẽ nói:
“Anh ta không chọn người khác.”
“Anh ta chỉ không đủ tỉnh táo để nhận ra mình đang đánh mất điều gì.”
Tôi mím môi.
Một giọt nước mắt cuối cùng vẫn rơi xuống.
Không phải vì đau.
Mà giống như một sự giải thoát.
Mười năm tình cảm.
Mười năm chờ đợi.
Mười năm yêu một người hơn cả bản thân.
Cuối cùng.
Cũng đến lúc phải buông xuống.
Mà ở phía xa.
Cam Nhược Chu đứng trong bóng tối.
Lặng lẽ nhìn giọt nước mắt ấy.
Trái tim như bị ai đó bóp nát.
Bởi vì anh biết.
Lần này.
Người khiến tôi khóc không còn là anh.
Nhưng người khiến tôi đau suốt mười năm.
Lại chính là anh.
10
Mùa thu năm ấy.
Tên tuổi của tôi đã không còn giới hạn trong giới văn hóa nữa.
Nhiều phương tiện truyền thông bắt đầu tìm đến làng Mộc Lê.
Có người muốn phỏng vấn.
Có người muốn hợp tác.
Cũng có người muốn mua lại toàn bộ bản quyền các thiết kế.
Nhưng tôi từ chối phần lớn.
Thời gian còn lại.
Tôi đều dành cho một việc.
May lại váy cưới.
Không phải bộ váy năm xưa.
Mà là một bộ váy hoàn toàn mới.
Một bộ váy thuộc về chính tôi.
…
Trong căn nhà gỗ phía sau nhà tổ.
Tấm vải trắng trải kín cả gian phòng.
Từng sợi chỉ bạc được tôi tự tay thêu lên.
Từng hoa văn đều được vẽ lại từ đầu.
Lục Cảnh Hành từng nhìn thấy bản thiết kế.
Anh hỏi:
“Đây là trang phục cho triển lãm cuối năm sao?”
Tôi mỉm cười.
“Không.”
“Đây là lời tạm biệt.”
Anh không hỏi thêm.
Chỉ lặng lẽ giúp tôi tìm tài liệu cổ.
Tìm lại những mẫu hoa văn đã thất truyền.
Có những đêm.
Tôi ngồi thêu tới tận khuya.
Lục Cảnh Hành ngồi cách đó không xa.
Đọc tài liệu.
Không thúc giục.
Không quấy rầy.
Cũng không rời đi.
Khoảng cách vừa đủ.
Khiến người ta cảm thấy an tâm.
…
Trong khi đó.
Chaporia
Bình Luận (0)