Mơ thấy Ôn Vãn Ninh quỳ trên nền nhà.

Mơ thấy những mảnh giấy khám thai rải khắp sàn.

Mơ thấy cô ôm bụng, ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt ấy không oán hận.

Không đau khổ.

Chỉ trống rỗng.

Trống rỗng đến mức như thể trong giây phút đó, cô đã thật sự xóa anh khỏi cuộc đời mình.

Nửa năm sau.

Lục Nghiễn Châu và Phương Chỉ Nhu đính hôn.

Buổi lễ được tổ chức long trọng tại khách sạn lớn nhất Bắc Thành.

Truyền thông kéo đến rất đông.

Nhà họ Lục và nhà họ Phương đứng cạnh nhau, cười rạng rỡ trước ống kính.

Phương Chỉ Nhu mặc váy lễ phục đính kim cương.

Lộng lẫy như một công chúa.

Nhưng khi Lục Nghiễn Châu đeo nhẫn cho cô ta, bàn tay anh lạnh như băng.

Anh nhìn chiếc nhẫn.

Không hiểu vì sao lại nhớ đến bàn tay gầy gò của Ôn Vãn Ninh.

Nhớ đến hôm cô đặt tấm vé máy bay của Phương Chỉ Nhu xuống bàn.

Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng đè lên cái tên không thuộc về mình.

Cô hỏi:

“Sau đó thì sao?”

Khi đó anh không trả lời.

Bây giờ cũng không ai có thể trả lời anh.

Buổi lễ kết thúc.

Trợ lý vội vàng bước tới, ghé tai anh nói nhỏ:

“Lục tổng.”

“Có manh mối về cô Ôn.”

Ánh mắt Lục Nghiễn Châu lập tức thay đổi.

Phương Chỉ Nhu đang đứng cạnh anh.

Cô ta nghe không rõ trợ lý nói gì, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Lục Nghiễn Châu, trái tim cô ta bỗng chìm xuống.

Lục Nghiễn Châu không nói gì.

Anh chỉ tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay mình xuống.

Đặt vào lòng bàn tay Phương Chỉ Nhu.

“Xin lỗi.”

Nụ cười trên mặt Phương Chỉ Nhu cứng lại từng chút một.

“Nghiễn Châu?”

“Buổi đính hôn hôm nay tạm dừng.”

Xung quanh lập tức xôn xao.

Sắc mặt cha mẹ hai nhà thay đổi.

Phóng viên như ngửi thấy mùi máu, ống kính lập tức chĩa tới.

Phương Chỉ Nhu run rẩy hỏi:

“Vì Ôn Vãn Ninh?”

Lục Nghiễn Châu không đáp.

Nhưng im lặng chính là câu trả lời.

Phương Chỉ Nhu bật cười.

Cười đến nước mắt cũng trào ra.

“Anh nói anh không yêu cô ta.”

“Anh nói cô ta không quan trọng.”

“Anh nói em mới là người anh chọn.”

“Vậy bây giờ là gì?”

Lục Nghiễn Châu nhìn cô ta.

Trong mắt không còn chút dịu dàng nào.

“Chỉ Nhu.”

“Đừng làm mọi chuyện khó coi.”

Câu này vừa thốt ra.

Phương Chỉ Nhu gần như sụp đổ.

Đừng làm mọi chuyện khó coi.

Hóa ra câu nói này cũng có ngày dành cho cô ta.

Ngày trước, khi cô ta đứng trước mặt Ôn Vãn Ninh, cô ta cũng từng dùng giọng điệu cao cao tại thượng ấy.

Bây giờ, báo ứng quay lại nhanh đến mức cô ta không kịp chuẩn bị.

Nhưng manh mối mà Lục Nghiễn Châu nhận được cuối cùng vẫn đứt.

Người ta nói từng thấy một phụ nữ mang thai ở trạm trung chuyển phía nam.

Nhưng sau đó, cô đi đâu, không ai biết.

Anh bỏ lỡ lễ đính hôn.

Đắc tội nhà họ Phương.

Đổi lại chỉ là một cái bóng mơ hồ.

Nhà họ Phương nổi giận.

Dự án sáp nhập vốn đã chuẩn bị đến bước cuối cùng đột ngột bị đình chỉ.

Giá cổ phiếu nhà họ Lục lao dốc.

Trong cuộc họp hội đồng quản trị, cha Lục Nghiễn Châu đập mạnh tài liệu xuống bàn.

“Vì một người phụ nữ, con phá hỏng toàn bộ cục diện?”

Lục Nghiễn Châu ngồi ở đầu bàn.

Gương mặt không cảm xúc.

“Con sẽ xử lý.”

“Xử lý?”

Cha anh cười lạnh.

“Con xử lý bằng cách nào?”

“Nhà họ Phương muốn con công khai xin lỗi và tiếp tục hôn sự.”

“Hoặc bồi thường gấp ba.”

“Con chọn đi.”

Lục Nghiễn Châu im lặng rất lâu.

Cuối cùng anh nói:

“Con sẽ không cưới Phương Chỉ Nhu.”

Cả phòng họp chết lặng.

Cha anh nhìn anh như nhìn một kẻ điên.

“Vậy con muốn cưới ai?”

“Ôn Vãn Ninh?”

“Người ta đã mang theo con của con chạy mất rồi!”

“Không.”

Giọng Lục Nghiễn Châu rất khàn.

“Là con ép cô ấy đi.”

Câu này vừa nói ra, cả phòng họp không còn ai lên tiếng.

Ba năm sau.

Nam Thành.

Một thành phố nhỏ miền Nam.

Nơi này quanh năm có gió ấm, cây xanh rợp bóng, mưa đến nhanh mà tạnh cũng nhanh.

Không phồn hoa như Bắc Thành.

Nhưng mỗi buổi sáng, trên những con đường nhỏ đều có mùi bánh bao nóng, mùi sữa đậu nành, mùi hoa nhài từ những giàn hoa trước hiên nhà.

Ôn Vãn Ninh sống ở đây ba năm.

Ba năm đủ để một người phụ nữ bị dồn đến đường cùng, chậm rãi xây lại cuộc đời mình từ đống tro tàn.

Cô đổi tên thành Tô Vãn Ninh.

Theo họ mẹ.

Đứa bé tên là Tô Dịch An.

Dịch trong “bình dịch qua bão gió”.

An trong “bình an”.

Ngày sinh con, Ôn Vãn Ninh suýt mất nửa cái mạng.

Khi đó dì Tống đứng ngoài phòng sinh, hai tay chắp lại đến mức móng tay đâm rách lòng bàn tay.

Bác sĩ bước ra nói mẹ con bình an, dì Tống ngồi phịch xuống ghế, khóc không thành tiếng.

Còn Ôn Vãn Ninh nằm trên giường bệnh, yếu đến mức mở mắt cũng khó.

Nhưng khi y tá đặt đứa bé nhỏ xíu lên cạnh cô, cô vẫn dùng hết sức quay đầu.

Đứa trẻ đỏ hỏn.

Nhăn nhúm.

Khóc rất to.

Giống như đang tuyên bố với cả thế giới rằng:

Con đã sống.

Mẹ con cũng sẽ sống.

Từ ngày đó, Ôn Vãn Ninh không còn cho phép mình yếu đuối nữa.

Dì Tống là bạn thân của mẹ cô.

Năm đó mẹ cô tên thật là Tô Mạn, là người thừa kế duy nhất của một dòng họ làm dược liệu ở Nam Thành.

Vì yêu nhầm người, bà rời khỏi nhà, đến Bắc Thành, rồi mất khi Ôn Vãn Ninh còn rất nhỏ.

Sau khi Ôn Vãn Ninh đến Nam Thành, dì Tống đưa cô về căn nhà số 19 hẻm Thanh Hà.

Nơi đó có sân nhỏ.

Có giàn hoa giấy.

Có một căn phòng mẹ cô từng ở.

Và có cả một chiếc két sắt cũ.

Trong két sắt là cổ phần của Tô thị Nam Dược mà mẹ cô để lại.

Ba mươi phần trăm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...