Ký xong hợp đồng.
Tô Vãn Ninh đứng dậy bắt tay anh.
Bàn tay cô mềm mại.
Nhưng lực rất vững.
“Lục tổng, hợp tác vui vẻ.”
Lục Nghiễn Châu nhìn cô.
“Anh có thể gặp Dịch An không?”
Tô Vãn Ninh rút tay về.
“Không thể.”
“Anh là cha của thằng bé.”
“Về mặt sinh học, có lẽ vậy.”
Cô bình tĩnh nói.
“Nhưng về mặt pháp lý và tình cảm, anh không phải.”
Lục Nghiễn Châu siết chặt hàm.
“Anh có quyền nhận con.”
“Lục tổng có thể thử.”
Tô Vãn Ninh nhìn thẳng vào anh.
“Tôi cũng có quyền công khai tất cả chứng cứ năm đó.”
“Bao gồm ghi âm anh ép tôi từ bỏ đứa bé.”
“Bao gồm ghi âm Phương Chỉ Nhu thừa nhận đội điều dưỡng ngày hôm sau sẽ đến.”
“Bao gồm danh sách bác sĩ tư nhân anh từng liên hệ.”
“Bao gồm lịch trình anh bỏ tôi lại để bay cùng Phương Chỉ Nhu đến Vancouver.”
Cô nói rất chậm.
Từng câu đều giống như mở một chiếc hộp đã khóa ba năm.
Mùi máu cũ bên trong lập tức tràn ra.
Sắc mặt trợ lý phía Lục thị thay đổi.
Lục Nghiễn Châu nhìn cô không chớp mắt.
“Em đã giữ những thứ đó suốt ba năm?”
“Đúng.”
“Vì sao không công khai?”
Tô Vãn Ninh cười nhạt.
“Vì khi đó tôi bận sống.”
“Bận sinh con.”
“Bận nuôi con.”
“Bận kiếm tiền.”
“Bận trở thành người mà các anh không thể tùy tiện giẫm lên nữa.”
Cô khép tài liệu lại.
“Bây giờ tôi rảnh hơn rồi.”
“Cho nên Lục tổng tốt nhất đừng ép tôi.”
Nói xong, cô xoay người rời khỏi phòng họp.
Lục Nghiễn Châu đứng tại chỗ.
Lần đầu tiên trong đời, anh hiểu thế nào là không còn đường lui.
Tối hôm ấy.
Lục Nghiễn Châu không rời Nam Thành.
Anh đứng dưới lầu căn nhà số 19 hẻm Thanh Hà rất lâu.
Trong sân nhỏ có ánh đèn ấm.
Tô Dịch An đang ngồi trên ghế con, nghiêm túc xếp hình.
Tô Vãn Ninh ngồi bên cạnh đọc tài liệu.
Thỉnh thoảng cậu bé ngẩng đầu hỏi cô một câu.
Cô cúi xuống trả lời.
Gió đêm thổi qua giàn hoa giấy.
Ánh đèn phủ lên hai mẹ con một lớp dịu dàng.
Đó là khung cảnh gia đình mà Lục Nghiễn Châu chưa từng có.
Cũng là khung cảnh anh từng có cơ hội có được.
Nhưng chính tay anh ném đi.
Anh đứng ngoài cổng.
Như một kẻ ăn xin đứng nhìn ánh lửa nhà người khác.
Dì Tống bước ra đổ rác.
Nhìn thấy anh, bà không hề bất ngờ.
“Lục tổng.”
Bà đặt túi rác xuống.
“Đêm rồi, đứng trước nhà phụ nữ độc thân không hay đâu.”
Lục Nghiễn Châu khàn giọng.
“Dì Tống, tôi muốn gặp cô ấy.”
“Cô ấy không muốn gặp cậu.”
“Tôi chỉ nói vài câu.”
“Năm đó cậu cũng chỉ nói vài câu.”
Dì Tống nhìn anh.
Ánh mắt sắc như dao.
“Phá đứa bé đi, hoặc biến khỏi đây.”
“Cậu thấy không?”
“Có những lời chỉ vài chữ, nhưng đủ giết chết một người.
”
Lục Nghiễn Châu cúi đầu.
“Là lỗi của tôi.”
“Lỗi của cậu?”
Dì Tống cười lạnh.
“Cậu tưởng nhận lỗi là xong sao?”
“Một người phụ nữ mang thai bảy tháng, nửa đêm chạy trốn khỏi nhà cậu.”
“Trên đường cô ấy đau đến mức suýt ngất.”
“Đến Nam Thành chưa được bao lâu thì sinh non.”
“Ngày vào phòng sinh, bác sĩ hỏi giữ mẹ hay giữ con, cháu gái tôi tỉnh lại giữa cơn đau, nắm lấy tay tôi nói phải giữ cả hai.”
“Cậu ở đâu?”
“Cậu đang đính hôn với Phương Chỉ Nhu.”
Mặt Lục Nghiễn Châu trắng bệch.
Dì Tống tiến lên một bước.
“Ba năm nay, Dịch An sốt cao, cậu ở đâu?”
“Thằng bé tập đi ngã đến trầy đầu gối, cậu ở đâu?”
“Nửa đêm nó khóc hỏi vì sao con không có ba, cậu ở đâu?”
“Bây giờ thấy nó giống mình, cậu lại muốn nhận?”
“Lục Nghiễn Châu.”
“Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy.”
Từng câu như tát thẳng vào mặt anh.
Lục Nghiễn Châu không phản bác được một chữ.
Trong sân, Tô Dịch An bỗng ngẩng đầu.
“Mẹ ơi, ngoài cổng có ai ạ?”
Tô Vãn Ninh cũng ngẩng lên.
Ánh mắt cô xuyên qua khoảng sân, rơi lên bóng dáng cao lớn ngoài cổng.
Rất nhanh, cô lại thu mắt về.
“Không có ai quan trọng.”
Không có ai quan trọng.
Lục Nghiễn Châu đứng trong bóng đêm.
Trái tim đau đến tê dại.
Ngày hôm sau.
Một tin tức bất ngờ nổ tung trên mạng.
Phương Chỉ Nhu bị phóng viên chụp được cảnh đi vào khách sạn với một người đàn ông lạ.
Ban đầu cư dân mạng chỉ xem như scandal tình ái của tiểu thư hào môn.
Nhưng rất nhanh, một đoạn ghi âm được tung ra.
Trong ghi âm, giọng Phương Chỉ Nhu rõ ràng đến mức không thể chối cãi.
“Có vài đứa trẻ, từ lúc xuất hiện đã là sai lầm.”
“Chín giờ sáng mai, đội điều dưỡng sẽ đến.”
“Loại kiểm tra đó, chị hiểu mà.”
Chỉ vài câu.
Đủ khiến dư luận nổ tung.
Dù không có hình ảnh máu me, không có chi tiết trực tiếp, nhưng ai nghe cũng hiểu ý nghĩa phía sau.
Một tiểu thư hào môn, vì tranh đàn ông, lại ép một phụ nữ mang thai bảy tháng vào đường cùng.
Ngay sau đó, tài khoản chính thức của Vãn An Sinh Dược đăng một thông báo ngắn.
“Ba năm trước, chủ tịch Tô Vãn Ninh từng bị đe dọa khi đang mang thai bảy tháng. Vì bảo vệ con, cô buộc phải rời khỏi nơi ở trong đêm. Vãn An đã hoàn tất thu thập chứng cứ và sẽ khởi kiện các cá nhân liên quan về hành vi xâm phạm danh dự, đe dọa an toàn thân thể và tổn thất tinh thần.”
Bên dưới thông báo là thư luật sư.
Tên Phương Chỉ Nhu đứng ở dòng đầu tiên.
Tên Lục Nghiễn Châu đứng ở dòng thứ hai.
Toàn mạng sôi trào.
Nhà họ Phương gọi điện cho Phương Chỉ Nhu gần như phát điên.
Cổ phiếu Phương thị lao dốc.
Những đối tác từng chuẩn bị ký hợp đồng đồng loạt tạm hoãn.
Phương Chỉ Nhu trốn trong biệt thự, đập nát toàn bộ đồ trên bàn trang điểm.
Chaporia
Bình Luận (0)